Rubbik School Indonesia - Góc nhỏ của những điều kì diệu không tên
Bởi Nguyễn Lê Hà Vy - Thí sinh Vietnam Go Global mùa 10, chủ đề “Ra thế giới để thấy mình”
Bản quyền © 2025. Mọi quyền nội dung thuộc về tác giả.
Nhiều người vẫn hay hỏi mình:
"Tại sao lại chọn đi xa hàng ngàn cây số đến một đất nước xa lạ để làm tình nguyện, trong khi nước mình cũng còn bao nhiêu bộn bề?”
Mình đã từng loay hoay với câu trả lời đó một thời gian khá là dài, từ khi còn làm Member ở phòng ban Tình nguyện Quốc tế chiều đi, đến tận lúc làm Vice President (member mình hay gọi là ViPi) phòng ban Tình nguyện Quốc tế chiều đến. Nhưng chỉ khi đứng giữa căn bếp nhỏ ở Rubbik Community tại Semarang, mình mới hiểu: Chúng mình đi xa không phải để lãng quên những khó khăn tại quê nhà, mà là để thấy rằng tình thương thực sự vốn chẳng bao giờ có biên giới.

Cô Keyko bắt đầu Rubbik từ năm 25 tuổi, cái tuổi thanh xuân đẹp nhất, và cứ thế bền bỉ suốt 24 năm ròng rã. Nhìn người phụ nữ 49 tuổi đứng đó, mình tự hỏi điều gì đã giữ chân cô lâu đến thế ở một vùng đất mà bóng mình dường như luôn muốn bủa vây? Cô kể, ở đây giáo dục là một khái niệm xa xỉ. Những đứa trẻ mất cha, còn mẹ thì lại coi các em như công cụ lao động. Giữa những cơn say, những tệ nạn bám lấy từng hơi thở của khu phố, cô đã dũng cảm đi ngược gió!

Mình lặng đi khi nghe cô kể về những ngày đầu cầm bóng bay và kẹo đến từng nhà để "dụ" tụi nhỏ đi học, để rồi bị phụ huynh xua đuổi, thậm chí kề dao vào tay đe dọa. Cô vừa kể vừa rơm rớm nước mắt, nhưng trong ánh mắt ấy không có sự sợ hãi, chỉ có một niềm tin mãnh liệt rằng giáo dục là con đường duy nhất để thay đổi định mệnh. Cô đã bán đi những món đồ quý giá của mình để duy trì lớp học mà không có một đồng tài trợ nào từ chính phủ. Cô là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói "When there is a will, there is a way”.
Cô không dạy theo lối mòn cũ kỹ, cô muốn mỗi buổi học là một hành trình mới để các em không thấy chán. Cô mời tụi mình về không chỉ để dạy học, mà để mang cả tâm hồn Việt Nam đến với Rubbik. Mình đã cùng các em chơi những trò chơi dân gian “Bịt mắt bắt dê” và “Rồng rắn lên mây”, dạy các em bài nhảy “Việt Nam ơi” và tự tay nấu đặc sản “Chè ngô” cho tụi nhỏ. Nhìn ánh mắt lấp lánh của những đứa trẻ vốn chỉ quen với cơm trắng chan muối, nay được nếm trải một nền văn hóa mới, mình hiểu rằng cô đã và đang cố gắng đến nhường nào để bù đắp cho các em. Cô còn dạy các em về kỹ năng sống, về cách tự bảo vệ mình trước xâm hại tình dục - những "chiếc áo giáp" vô hình nhưng sống còn ở vùng đất này.
Điều làm mình xúc động nhất chính là sự tử tế đầy tinh tế của cô. Cô chăm chút cho từng bài ở trang Instagram của Rubbik, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ đăng một khoảnh khắc đáng thương hay buồn bã nào. Cô bảo, cô sợ sau này khi các em lớn lên, nhìn lại những tấm hình đó sẽ thấy tự ti vì quá khứ nghèo khó của mình. Cô muốn Instagram chỉ là nơi lưu giữ những nụ cười, để khi các em nhìn lại thấy thật tự hào và biết ơn vì bản thân cũng được yêu thương và trân trọng như bất kỳ ai trên đời.
Rời Rubbik, mình nhận ra hành trình Global Volunteer này không phải để mình thay đổi thế giới, mà là để thế giới thay đổi mình. Mình rời Rubbik không còn với tư thế của một “ViPi”, mà đơn giản là một người trẻ vừa được đánh thức bởi một tình yêu quá đỗi lớn lao. Mình mang theo Semarang và món quà cô Keyko tặng trong tim như một lời nhắc nhở:
Chỉ cần mình đủ kiên trì với sự tử tế, đôi khi chẳng cần làm điều gì quá lớn lao, mình cũng đã có thể trở thành một phần ký ức đẹp đẽ trong cuộc đời một ai đó.
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.