6 tuần ở Phitsanulok - Thái Lan là một lối rẽ đặc biệt nhất trong đời mình
Bởi Son Mỹ Tuyền - Đại học Mở
Trước khi đến đây, mình chưa từng trải nghiệm cảm giác khi có một gia đình, mà ở nơi đó mọi người quan tâm đến mình mỗi ngày, cho từng bữa ăn. Bằng một cách nào đó mà, ở Phitsanulok, mình đã tìm được một gia đình như vậy.

Đây là nơi mà mình có những người mẹ, người bố, người anh, người chị. Mặc dù mình và họ chỉ mới gặp nhau, mình có cảm giác như mình đã quen biết họ từ rất lâu rồi vậy, vì sự gắn kết giữa mình và họ thật sự đến rất tự nhiên, và vô cùng chân thành.

Mỗi khoảnh khắc ở Phitsanulok đều là những mảnh kí ức mà mình cực kỳ trân quý. Mình thật sự mong đến ngày quay lại thăm con người ở nơi đây, những người làm mình cảm giác như đây là nhà.

Trong suốt thời gian ở Phitsanulok, mình đã học được rất nhiều bài học, hơn cả những gì mình mong đợi.
- Mình đã có cơ hội tìm hiểu nhiều hơn về văn hoá Thái Lan, mình nhận ra rằng niềm tin của mình về sự chân thành và tốt bụng của người Thái là không hề sai. Ở đây, mình đã có cơ hội thể hiện con người thật của mình mà không lo sợ về bất kỳ lời nhận xét hay bàn tán nào,  mình đã được chấp nhận và yêu thương.
- Mình còn được cải thiện tiếng Thái của chính mình, nó đã thật sự tiến bộ rất nhiều khi mình đến Phitsanulok. Hiện tại mình có thể nghe hiểu những cuộc hội thoại cơ bản và mình cũng có thể trao đổi bằng tiếng Thái với người Thái nhiều hơn.
- Nhưng quan trọng hơn hết, mình đã hiểu được một thứ về bản thân mình. Mình nhận ra rằng mình cũng có khía cạnh yếu đuối, và ở nơi mà mình được bảo vệ và trân trọng như Phitsanulok, mình có thể mạnh dạn thể hiện sự yếu đuối của mình ra hơn. Mình cũng nhận ra rằng mình thật sự thích dạy các bạn nhỏ hơn mình nghĩ, và ở một môi trường mà khả năng của mình được công nhận, mình đã thật sự tỏa sáng.

Việc dạy Tiếng Anh ở trường Tiểu học Wat Tung Ta Priew đã mài dũa cho mình tính kiên nhẫn. Các bạn nhỏ ở đây liên tục làm mình bất ngờ với sự ngây thơ hồn nhiên, và chân thành của các bạn qua từng hành động nhỏ nhặt nhất. Sự chân thành của mấy đứa nhỏ đã thật sự chạm đến sâu trong trái tim mình.

Mình sẽ không bao giờ quên ngày đầu tiên được gặp mấy đứa nhỏ. Và mình cũng sẽ không bao giờ quên ngày mà mình và chúng phải nói lời tạm biệt. Mình sẽ nhớ mãi khoảnh khắc mà các bạn hát và nhảy để chào tạm biệt mình. Khoảnh khắc đó, giờ nó đã được khắc vào bộ nhớ gốc của não mình luôn rồi.

Bây giờ khi mình dạy học sinh hơi chậm tiếp thu một chút, mình nhận ra mình đã điềm tĩnh và kiên nhẫn hơn rất rất nhiều, bởi vì mình hiểu rằng việc học ngôn ngữ là một hành trình dài, và mình muốn là một phần trong hành trình đó của các bạn nhỏ, mình muốn là người dẫn đường, người mà có thể truyền cảm hứng cho các bạn học ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Anh. Mình muốn các bạn nhỏ hiểu được rằng, việc học thật ra cũng có thể rất vui và hào hứng, và cơ hội được đi học, đã là một loại đặc ân rồi.

6 tuần ở Phitsanulok không chỉ đọng lại trong mình kỷ niệm, mà nó còn thay đổi cách mình dạy học, cách mình đối xử với người khác, và hiểu hơn về sứ mệnh của chính mình.

Hiện tại có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn trong tim, mà chúng khó có thể diễn tả chỉ trong vài câu văn.

Nhưng mình nghĩ mình sẽ dùng một câu nói mà người ở Phitsanulok thường hay nói với mình để tóm gọn cảm xúc:
“Nếu em hạnh phúc, thì mọi người ở đây cũng hạnh phúc.”

Cảm ơn tất cả mọi thứ về Phitsanulok và Thái Lan, vì đã tạo nên ký ức tuyệt vời nhất trong đời mình.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.