AMBASSADOR OF YOUTH FOR IMPACT - Hành Trình Khởi Sóng
Bởi CAO VÕ THÁI DUY - THPT NHƠN TRẠCH

Đã bao giờ bạn tự hỏi: Giới hạn thực sự của bản thân nằm ở đâu?
Có phải nó bị định đoạt bởi nơi bạn sinh ra, ngôi trường bạn đang học, hay chỉ đơn giản là những nỗi sợ hãi mà chính bạn dán nhãn lên tâm trí mình?
Trước đây, nếu ai đó hỏi tôi câu ấy, tôi chỉ biết cúi đầu im lặng.
Còn tôi của ngày hôm nay – một Ambassador của Youth For Impact – có thể ngẩng cao đầu và trả lời bằng tất cả sự tự hào:
“Chúng ta luôn có thể làm được nhiều hơn những gì mình từng nghĩ, chỉ cần dám bước một chân ra khỏi vùng an toàn.”
Tôi từng là một cậu học sinh trung học bình thường ở một ngôi trường tỉnh lẻ. Thế giới của tôi thu hẹp trong bốn bức tường lớp học, êm đềm nhưng cũng ngột ngạt đến lạ. Qua màn hình điện thoại, tôi nhìn những bạn cùng trang lứa ở thành phố lớn năng nổ tham gia dự án, tổ chức sự kiện, tỏa sáng trên mọi đấu trường. Lòng tôi vừa ngưỡng mộ, vừa tủi thân.
Tôi tự nhủ: “Mình sinh ra ở tỉnh lẻ, không có mối quan hệ, không có kinh nghiệm… Những sân chơi ấy đâu phải dành cho mình.”
Sự tự ti ấy dần lớn lên, dệt thành một chiếc kén vô hình, giam cầm tôi trong nỗi sợ hãi và bào chữa. Tôi chọn an toàn. Tôi chọn im lặng. Tôi chọn sống trong vùng thoải mái chật hẹp của chính mình.
Cho đến một ngày, một câu hỏi khiến tim tôi thắt lại:
Nếu cứ mãi trốn trong bóng tối an toàn, liệu cả đời này tôi có biết ánh nắng mặt trời rực rỡ đến nhường nào?
Tôi không muốn cả đời chỉ là một câu chuyện về những cơ hội đã bỏ lỡ.
Và tôi quyết định đánh cược với chính mình.
Khi biết đến Youth For Impact, trái tim tôi đập loạn nhịp. Một cậu bé tỉnh lẻ chưa từng có kinh nghiệm hoạt động xã hội, lại dám nộp đơn? Nỗi sợ thất bại gào thét trong đầu: “Mày không đủ giỏi đâu. Đừng tự làm mình xấu hổ.”
Nhưng khát khao được thay đổi, được chứng minh giá trị bản thân còn lớn hơn. Tôi hít một hơi thật sâu, tay run run, và nhấn nút “Nộp đơn”.
Ngày nhận tin trúng tuyển, đặc biệt là lời mời trở thành Ambassador, tôi đã khóc.
Nước mắt rơi không kìm nén. Đó là hạnh phúc vỡ òa, là ngỡ ngàng, là biết ơn, và là cả nỗi sợ hãi xen lẫn tự hào. Tôi không ngờ một cậu bé rụt rè ngày nào lại được tin tưởng giao phó một sứ mệnh lớn lao đến vậy.
Hành trình ấy không hề trải đầy hoa hồng.
Đó là những đêm thức trắng lên ý tưởng, là áp lực deadline, là những lần họp nhóm đến kiệt sức, là khoảnh khắc muốn buông xuôi vì cảm giác mình không theo kịp. Nhưng cũng chính trong những lúc ấy, tôi nhìn thấy đồng đội vẫn kiên cường, vẫn cháy bỏng, và ngọn lửa trong tôi lại bùng lên.
Tôi nhận ra: Năng lực của con người giống như lò xo – càng chịu áp lực, sức bật càng mạnh.
Chiếc kén tự ti ngày nào đã nứt vỡ hoàn toàn. Cậu bé tỉnh lẻ hay run rẩy trước đám đông giờ đây đã có thể đứng trên sân khấu, truyền cảm hứng cho người khác. YFI không chỉ rèn luyện kỹ năng cho tôi, mà còn chữa lành tôi, giúp tôi học cách yêu thương và tin tưởng vào chính mình.
Nhìn lại chặng đường, tôi biết ơn vô cùng quyết định liều lĩnh năm ấy.
Nếu ngày đó tôi chọn tiếp tục thu mình, tôi sẽ không bao giờ biết mình mạnh mẽ đến mức nào, cũng sẽ không gặp được những con người tuyệt vời đã cùng tôi thắp sáng thanh xuân rực rỡ nhất.
Xuất phát điểm không định nghĩa bạn.
Cách bạn đối mặt với thử thách mới thực sự định hình tương lai của bạn.
Đừng để hai chữ “tỉnh lẻ”, “tự ti”, hay bất kỳ nhãn hiệu tiêu cực nào giới hạn đôi chân và ước mơ của bạn.
Thế giới rộng lớn và công bằng hơn bạn nghĩ rất nhiều. Nó luôn dành chỗ cho những ai dám mơ và dám hành động.
Tôi đã thử. Tôi đã đau. Tôi đã ngã. Và tôi đã đứng dậy – mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Còn bạn?
Bạn đã sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn của mình chưa?