Ánh sáng sau những ngày mưa bão
Bởi Cao Thị Phương Thảo - THPT Chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm
Có người từng nói rằng, con người chỉ thực sự trưởng thành sau những lần vấp ngã. Trước đây, tôi không tin điều đó. Tôi luôn nghĩ trưởng thành phải là khi đạt được một thành tích lớn, nhận được lời khen hay chạm đến một cột mốc mà mình hằng mong ước. Nhưng rồi, khi nhìn lại quãng đường mình đã đi qua, tôi nhận ra dấu ấn sâu đậm nhất không nằm ở những lần chiến thắng, mà ở những lần tôi tưởng mình sẽ bỏ cuộc.
Tôi là một người luôn đặt kỳ vọng rất cao vào bản thân. Tôi thích lập kế hoạch, thích vẽ ra những mục tiêu lớn và luôn tin rằng chỉ cần cố gắng thì sẽ làm được. Tôi từng viết lên trang giấy những dòng chữ rất táo bạo: IELTS 7.5, HSK6, học bổng du học, những ngôi trường mơ ước. Có người cho rằng đó là những mục tiêu quá xa vời, nhưng với tôi, nếu không dám mơ lớn thì sẽ chẳng bao giờ biết mình có thể đi được bao xa.
Thế nhưng, hành trình để tiến gần đến những ước mơ ấy chưa bao giờ dễ dàng.
Đã có những khoảng thời gian tôi học rất nhiều nhưng kết quả không như mong muốn. Có những bài kiểm tra khiến tôi nghi ngờ năng lực của chính mình. Có những lần tôi dành hàng giờ để đọc một bài IELTS Reading nhưng vẫn sai quá nửa số câu hỏi. Có những buổi tối ngồi trước màn hình máy tính, nhìn bảng điểm mà chỉ biết im lặng. Tôi từng nghĩ, có lẽ mình không đủ thông minh để theo đuổi những mục tiêu ấy.
Rồi có lần, tôi hụt một suất học bổng chỉ vì 0,1 điểm.
Đó chỉ là một con số rất nhỏ, nhưng cảm giác khi ấy lại vô cùng lớn. Tôi đã tự trách mình rất nhiều. Tôi tự hỏi, giá như mình cố thêm một chút, cẩn thận thêm một chút, liệu kết quả có khác đi không. Tôi nhìn những người khác vui mừng với thành quả của họ, còn mình chỉ biết giấu đi sự thất vọng. Tôi không khóc ngay lúc ấy. Chỉ đến khi về nhà, nhìn lại tất cả những gì mình đã cố gắng, tôi mới hiểu cảm giác tiếc nuối có thể nặng nề đến thế nào.
Tôi cũng từng trải qua cảm giác thất bại khi một kỳ thi không diễn ra như mong đợi. Bước ra khỏi phòng thi, tôi biết mình đã không làm được như kỳ vọng. Trong đầu tôi liên tục xuất hiện những câu hỏi: "Có phải mình đang theo đuổi một điều vượt quá khả năng? Có phải mình nên từ bỏ để chọn một con đường dễ dàng hơn?"
Nhưng rồi, sau mỗi lần như vậy, tôi lại bắt đầu lại.
Tôi mở cuốn sổ kế hoạch, gạch đi những gì chưa làm được và viết lại từ đầu. Tôi học lại những kiến thức mình còn yếu, sửa từng lỗi sai trong mỗi bài viết, kiên nhẫn đọc lại từng đoạn văn khó hiểu. Có những ngày tôi học với rất nhiều động lực, nhưng cũng có những ngày tôi chỉ học vì biết rằng nếu dừng lại hôm nay, ngày mai sẽ càng khó bắt đầu hơn.
Dần dần, tôi hiểu rằng sự bền bỉ không phải là lúc nào cũng mạnh mẽ. Sự bền bỉ là vẫn tiếp tục ngay cả khi bản thân đang mệt mỏi, vẫn tin vào tương lai dù hiện tại chưa có điều gì chứng minh mình sẽ thành công.
Trong suốt hành trình ấy, tôi cũng học được cách đối diện với chính mình. Tôi không còn quá sợ hãi khi mắc lỗi. Tôi hiểu rằng điểm số không thể định nghĩa toàn bộ con người mình, cũng như một lần thất bại không thể quyết định tương lai. Điều quan trọng nhất là sau mỗi lần vấp ngã, tôi đã thay đổi như thế nào.
Có lẽ điều khiến tôi tự hào nhất không phải là những thành tích đã đạt được, mà là việc tôi chưa từng từ bỏ những ước mơ của mình. Mỗi lần thất vọng đều để lại một vết xước, nhưng chính những vết xước ấy giúp tôi học được cách kiên cường hơn, bình tĩnh hơn và biết trân trọng từng bước tiến nhỏ.
Tôi từng nghĩ người giỏi là người không bao giờ thất bại. Bây giờ, tôi lại tin rằng người giỏi là người dám đối diện với thất bại và vẫn đủ can đảm để bước tiếp.
Nếu được viết một dấu ấn của tuổi trẻ, tôi sẽ không kể về những bảng điểm đẹp hay những lời khen mình từng nhận được. Tôi muốn kể về những đêm thức khuya ôn bài trong im lặng, những lần bật khóc vì cảm thấy mình chưa đủ tốt, những khoảnh khắc muốn dừng lại nhưng cuối cùng vẫn mở sách ra học tiếp. Bởi chính những điều bình dị ấy đã tạo nên con người tôi của ngày hôm nay.
Con đường phía trước chắc chắn vẫn còn nhiều thử thách. Tôi biết sẽ còn những kỳ thi khó hơn, những mục tiêu lớn hơn và cả những lần thất bại khác đang chờ mình. Nhưng tôi không còn sợ như trước nữa. Tôi hiểu rằng mỗi khó khăn đều là một phần của hành trình trưởng thành, và mỗi bước đi, dù chậm đến đâu, cũng đều đưa tôi tiến gần hơn đến phiên bản mà mình mong muốn trở thành.
Tôi vẫn chưa phải là người giỏi nhất.
Nhưng tôi sẽ luôn là người không ngừng cố gắng.
Và có lẽ, đó chính là ấn ký đẹp nhất mà tuổi trẻ của tôi để lại.