Bước qua nỗi sợ dưới ánh đèn sân khấu.
Bởi Phạm Thu Hương - Học viện Hậu Cần

Đối với một người luôn thích ẩn mình trong 'chiếc vỏ ốc' an toàn như tôi, mỗi ánh nhìn của người lạ đều giống như một cơn gió lạ khiến mặt hồ tâm tư khẽ gợn sóng. Sự nhút nhát cố hữu khiến tôi luôn chọn góc khuất, chọn sự lặng im thay vì đứng dưới hào quang. Nhưng cuộc đời luôn có những bước ngoặt kỳ diệu, và bước ngoặt lớn nhất của tôi chính là khoảnh khắc đứng trên sân khấu với vai trò hoàn toàn mới. Không gian ngập tràn ánh sáng và tiếng vang ấy đã bắt buộc một đứa trẻ rụt rè phải lột xác, phải mạnh mẽ bước ra khỏi ‘vỏ ốc’ ấy.
Qua những trải nghiệm đầu đời với các vai trò đối lập – từ một người biểu diễn nghệ thuật đối mặt với áp lực chính là ánh nhìn theo dõi của khán giả đến một biên đạo đứng sau sân khấu kết nối tập thể mang giai điệu âm nhạc đến gần hơn với khán giả. Trong từng khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng, sân khấu không ép tôi trở nên gai góc tránh ánh nhìn của mọi người, mà nó chính là chiếc gương soi giúp tôi dùng chính sự nhạy cảm, nhút nhát của mình mà thăng hoa cùng nghệ thuật tạo nên những khoảnh khắc vô cùng quý giá và thiêng liêng trong cuộc đời mình.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên đứng trên sân khấu với vai trò là một người diễn. Đứng sau bức màn nhung của cánh gà, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hai bàn tay lạnh toát và mồ hôi thấm đẫm. Khi ánh đèn spotlight vụt sáng và tôi buộc phải bước ra, cảm giác như có hàng trăm mũi kim từ những ánh nhìn của khán giả châm chích vào da thịt. Sự nhút nhát cố hữu khiến tôi có cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy.
Thế nhưng, khi âm nhạc trỗi dậy, tôi nhận ra một sự thật kỳ diệu: ánh đèn sân khấu quá mạnh, nó chiếu thẳng vào mắt khiến tôi hoàn toàn không nhìn thấy những gương mặt xa lạ bên dưới nữa. Dưới hàng ghế khán giả chỉ là một khoảng tối mênh mông. Trong khoảnh khắc ấy, tôi tự nhủ mình phải trốn vào giai điệu, trốn vào nhân vật và động tác. Tôi không còn diễn cho người khác xem, mà là đang đối thoại với chính nỗi sợ của mình. Khi nỗi sợ được chuyển hóa thành năng lượng của hành động, tôi đã đứng vững, hoàn thành tiết mục và đón nhận những tràng pháo tay. Hóa ra, vai trò người diễn đã dạy cho một đứa trẻ nhút nhát như tôi biết cách đối mặt trực diện với nỗi sợ, mượn chính ánh đèn để che giấu sự rụt rè và bộc lộ phần nội lực mạnh mẽ nhất sâu bên trong.
Sau nhiều lần có cơ hội được đứng trên sân khấu nhiều hơn, tôi đã thoát khỏi sự nhút nhát của một đứa trẻ không dám rời khỏi ‘vỏ ốc’ an toàn của mình, thay vào đó là một hình ảnh hoàn toàn mới – tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, cảm xúc được bộc lộ nhiều hơn và đặc biệt là nụ cười đã trở nên tự hào hơn. Tự hào vì bản thân mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tưởng chừng sân khấu là nơi mà mình không bao giờ đứng trên ấy giờ đây đã trở thành nơi quen thuộc của chính mình.
Khép lại những ký ức về các cột mốc đầu đời ấy, tôi hiểu ra rằng nhút nhát không phải là một khuyết điểm, mà là một món quà nếu ta biết đặt nó đúng chỗ. Sân khấu – nơi tôi từng sợ hãi nhất – giờ đây đã trở thành chiếc gương soi chiếu sự trưởng thành của tôi. Dù đứng trực diện dưới ánh đèn hay thầm lặng ở phía sau, tôi tự hào vì mình đã dám bước đi, dám thử thách và dám sống trọn vẹn với đam mê bằng tất cả sự chân thành của một tâm hồn biết sợ hãi nhưng không bao giờ bỏ cuộc.