CHIẾC VALI CỦA TUỔI MƯỜI TÁM
Bởi Trần Minh Hải - Đại học Giao thông vận tải (UTH)
Người ta thường nói, có hai thứ trên đời nhất định không được bỏ lỡ: “Một là chuyến xe cuối cùng, hai là…”

Ngày bước chân lên chuyến xe ở tuổi mười tám, tôi chưa từng biết vế thứ hai ấy là gì. Đầu óc tôi lúc đó chỉ lấp đầy bởi những lo âu. Chuyến xe hôm ấy không đưa tôi về nhà, mà đưa tôi đi xa hơn. Mọi bộ phim đều bắt đầu bằng một cảnh quay, còn bộ phim trưởng thành của tôi bắt đầu từ một chiếc vali cũ kỹ - nơi chứa cả một tuổi mười tám đang run rẩy rời khỏi vùng an toàn đầu tiên của cuộc đời.
Lúc ấy, tôi ngây thơ nghĩ rằng mình chỉ đang rời Huế vào Thành phố Hồ Chí Minh để học đại học. Sài Gòn chào đón tôi bằng tiếng còi xe inh ỏi lúc nửa đêm, những con đường không tên tôi phải hỏi đường ba lần mới tới được phòng trọ, và nhịp sống vội vã đến mức có những buổi chiều tôi đứng giữa ngã tư, thấy dòng người lướt qua mình như thể mình trong suốt. Căn phòng trọ nhỏ, giảng đường đông người, mọi thứ xung quanh tôi đều mới lạ. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là sức nặng của hai chữ "tự lập" - khi mọi quyết định đều phải tự mình gánh vác.

Ngày đầu bước vào giảng đường, tôi chọn ngồi ở hàng cuối, nơi ánh mắt giảng viên khó chạm tới nhất. Khi thầy hỏi: "Có ai muốn chia sẻ ý kiến không?", tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu xuống cuốn vở. Tôi biết câu trả lời, nhưng lại sợ nói sai, sợ mọi ánh mắt sẽ hướng về mình. Chính những nổi sợ vô hình ấy là thứ đã ngăn cảm và bao trùm lấy tôi.

Và rồi cánh cửa đầu tiên đã mở ra trước mắt tôi khi tôi nhận lời dạy kèm cho một em học sinh tiểu học. Tối trước buổi dạy đầu tiên, tôi gần như không ngủ vì lo mình giảng không hay. Nhưng ngay lúc định lùi bước, tôi tự hỏi: "Nếu ngay cả việc mở lời mình còn không dám, thì lấy tư cách gì để dạy một đứa trẻ trở nên tự tin?". Buổi học đầu tiên không hoàn hảo. Tôi vẫn lúng túng, vẫn nói vấp. Thế nhưng, khi nhìn thấy em mỉm cười vì tự giải được một bài toán khó, tôi hiểu rằng sự tự tin không đến trước rồi mới hành động. Nó chỉ xuất hiện sau khi ta đủ can đảm để bắt đầu.

Kể từ đó, tôi thay đổi bằng những điều rất nhỏ. Tôi chuyển từ hàng ghế cuối lên gần bục giảng hơn. Tôi chủ động bắt chuyện với mọi người. Tôi tham gia các hoạt động của trường tổ chức,... Có một lần đi thang máy chật cứng người lạ, tôi là người đầu tiên mỉm cười chào một anh cùng tầng, thay vì cúi đầu nhìn điện thoại như mọi khi. Không có khoảnh khắc nào khiến tôi "lột xác" cả. Mà vì mỗi lần dám bước thêm một bước, tôi lại thấy mình khác đi một chút. Và chính "một chút" ấy đã tạo nên con người tôi của ngày hôm nay.

Tôi từng nghĩ dấu ấn của tuổi trẻ phải là những giải thưởng hay tấm bằng khen. Nhưng rồi tôi nhận ra, dấu ấn lớn nhất lại nằm ở những điều rất bình dị, dám mở cánh cửa mình từng sợ, dám chịu trách nhiệm cho lựa chọn của bản thân và dám thay đổi để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.

Kỳ nghỉ đầu tiên sau năm học, tôi lại kéo chiếc vali ấy trở về nhà. Nó vẫn cũ, vẫn còn những vết xước từ chuyến đi đầu tiên. Chỉ có người kéo nó là đã khác.

Đứng ở bến xe, tôi chợt nhớ đến câu nói còn bỏ ngỏ ngày trước. Đến lúc ấy, tôi mới tìm được câu trả lời cho vế thứ hai:

Có hai thứ trên đời nhất định không được bỏ lỡ: “Một là chuyến xe cuối cùng để về nhà, hai là dũng khí để bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình”.

Lúc ấy, tôi mới hiểu vì sao bộ phim của mình bắt đầu bằng một chiếc vali. Bởi điều thay đổi nhiều nhất sau chuyến đi ấy không phải khoảng cách từ Huế đến Thành phố Hồ Chí Minh, mà là khoảng cách từ một cậu bé luôn sợ hãi đến một người trẻ biết đối diện với thử thách.

Bộ phim ấy vẫn chưa kết thúc. Phía trước sẽ còn nhiều ngã rẽ và những lần phải bắt đầu lại. Nhưng giờ đây, tôi không còn sợ sự thay đổi nữa. Bởi tôi biết, mọi dấu ấn đẹp nhất của tuổi trẻ đều bắt đầu từ khoảnh khắc ta dám bước ra khỏi vùng an toàn để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

#AIESECinVietnam
#DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.