Chuyến đi tưởng chừng bình thường nhưng lại " bình thường" theo cách riêng của nó
Bởi Nguyễn Quỳnh Anh - THPT Hùng Vương
Vào mùa hè năm 2025, em và gia đình đã có chuyến du lịch nước Mỹ. Đây có lẽ sẽ là một chuyến đi bình thường như bao chuyến đi trước, nhưng có một tình huống đầy lòng nhân ái đã diễn ra và chính nó đã giúp em hoàn toàn thay đổi định kiến của bản thân trong việc giúp đỡ một ai đó. Bản thân em trước đó đã từng nghĩ rằng việc giúp đỡ người khác đồng nghĩa với việc mình sẽ nhận được nhận lại, chẳng hạn như lời khen, lời cảm ơn, món quà,… Song, tình huống này thật sự đã mang đến cho em một cái nhìn khác về định kiến của bản thân.
Trong lần sang Mỹ đấy, em được cô chú dẫn đến môt bãi biển để bắt ốc móng tay. Nhà em chia nhau ra thành 2 phe là phe người lớn và phe con nít. Phe người lớn gồm ba mẹ em và cô chú. Phe con nít thì có em, chị em và em họ của em. Phe người lớn thì ra tít đằng xa, còn tụi em nhỏ nên chỉ chơi ở bờ. Lúc đấy thì chị em và em họ em cần lấy đồ nên ra xe. Em thì đang nghịch cát nên không đi chung. Đúng lúc ấy, em thấy có 2, 3 người cứu hộ ở biển đang vây quanh một người phụ nữ. Vì tò mò nên em đã chạy lại xem thử. Bản thân em dù đã được học tiếng Anh từ nhỏ nhưng vì ít tiếp xúc với người nước ngoài nên đôi khi em còn hơi bối rối, ngại ngùng khi nói tiếng Anh. Bằng tất cả lòng dũng cảm và sự mạnh dạn thì em đã hỏi một cô cứu hộ ở biển rằng người phụ nữ này gặp vấn đề gì. Cô ấy bảo rằng người phụ nữ này gặp khó khăn trong việc hô hấp và cô ấy phải sử dụng thuốc để ổn hơn. Nhưng ngay lúc đó thì xe của cô ấy đỗ khá xa biển nên chồng của cô ấy mất khá nhiều thời gian để đi bộ ra đấy. Đồng thời, em thấy người phụ nữ mặt ngày càng xanh xao và hơi thở cũng rất yếu ớt. Để động viên và giúp cô ấy bình tĩnh lại thì em đã nói rằng: "Chị ơi, em không biết chị là ai nhưng có lẽ việc chúng ta gặp nhau lúc này có lẽ là do vũ trụ đã sắp đặt. Em đến từ Việt Nam, một đất nước cách bãi biển này nửa bán cầu và em biết đây sẽ là lần gặp duy nhất của chúng ta. Chị ơi, chị phải cố lên nhaa, bác sĩ và nhân viên y tế sắp đến rồi, em mong là chúng ta sẽ gặp lại vào một ngày không xa nhé." Vừa dứt lời, trực thăng cứu hộ đã đáp xuống và hỗ trợ đưa chị đến bệnh viện, gia đình em cũng đã đến và chuẩn bị thu xếp đồ quay về. Gia đình em cũng hỏi sự việc và em cũng đã kể cho họ nghe.
Mặc dù em chẳng nhận được gì từ người phụ nữ hôm ấy nhưng em đã cảm thấy rất vui và hạnh phúc, em cũng hy vọng rằng chị ấy sẽ khoẻ hơn sau khi được chữa trị. Đôi khi có những việc tuy nhỏ nhặt nhưng lại để lại cho ta rất nhiều cảm xúc sâu sắc, và tình huống trên cũng đã góp phần giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Sự việc trên cũng đồng thời giúp em nhận ra được giá trị của bản thân và ngày càng biết cách quan tâm, giúp đỡ mọi người xung quanh. Quả là một chuyến đi đáng nhớ đối với em.
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.