Có một cái cây vẫn đứng vững trong cơn bão
Bởi Đoàn Ngọc Huyền - THPT Phan Châu Trinh
Trong tiết trời oi bức của mùa hè, khi chặng đường vượt cấp đã khép lại, tôi nhìn lên những khóm phượng đỏ rực mà bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất bản thân mình từ lúc nào. Từng là một cô bé yêu cái đẹp và nghệ thuật của văn chương, dần dần lại lạc lối khi bước tiếp con đường ấy, bởi lẽ ở cái tuổi 15 non nớt ấy tôi đã lần đầu tiên nếm trải cảm giác thất bại khi lỡ hẹn với ước mơ tham gia vào đội tuyển văn - nơi tôi từng gửi gắm những hoài bão và nhiệt huyết của mình.
Và rồi trong quá trình nhặt nhạnh những mảnh vỡ của ước mơ, tôi đã lần nữa vỡ lẽ ra rằng con đường tôi cố theo đuổi đang bị chặn lại trước sự nghiệt ngã của thời đại. Tôi nhận ra những câu từ đầy cảm xúc của nhân loại đang dần bị thay thế bởi một cỗ máy vô tri mang tên trí tuệ nhân tạo và chính bởi nó mà tôi xót xa hiểu hơn về câu nói: “Sợ một ngày thực tế quá đói khát, bọn trẻ sẽ phải ăn luôn cả những giấc mơ…”. Biết bản thân không thể làm gì ngoài việc thích nghi, tôi cất giấc mơ văn chương vào sâu trong tim, khoá chặt lại, tự nhủ chẳng bao giờ mở ra. Tôi học cách làm ngơ trước những cuộc thi văn học, những quyển sách tôi dành dụng để đọc giờ đã phủ bụi, tôi cố gắng học tốt những môn tôi cho là xã hội đang cần,…và rồi từ đó tôi lạc mất bản thân. Cho đến mùa xuân năm tôi đặt chân vào lớp 10, khi tôi vẫn lạc trong mê lộ của những lựa chọn quyết định tương lai, tôi lại lần nữa bắt gặp một cuộc thi viết đến từ YouthSpeak. Đã bao lâu rồi tôi chưa chạm tay vào những ngôn từ? tôi tự hỏi hay mình làm ngơ rồi tiếp tục cuộc sống như bình thường? Nhưng rồi nhan đề cuộc thi xuất hiện ngay trước mắt tôi “Chạm để bắt đầu”. Chính từ khoảnh khắc ấy con tim tôi lần nữa rung lên một cách mạnh mẽ, trong tâm trí tôi bắt đầu loé lên một suy nghĩ về một câu thơ tôi đã đọc từ rất lâu rồi, câu thơ mang tên “Diêm” của Vũ Quần Phương-bài thơ thủ thỉ về những que diêm nằm im lìm trong bóng tối, chỉ chờ một va chạm đủ để nó bùng cháy và dâng hiến trọn vẹn phần ánh sáng ấm áp, rực rỡ nhất của đời mình. Bản thân tôi từ lâu cũng nằm trong “chiếc hộp” đó và giờ đây tôi quyết định vượt khỏi ranh giới an toàn của mình để lần nữa cháy bỏng với văn chương dẫu chỉ là cảm xúc nhất thời. Và cuối cùng bất ngờ thay tôi được giải ấn tượng từ cuộc thi, nhưng sau tất cả, điều quan trọng nhất với tôi đấy là tôi đã dám đối diện với ước mơ đã cất giấu của mình. Quả thật chính khoảng khắc ấy làm tôi nhớ một câu của cuốn sách “Kafka bên bờ biển”: “Và khi cơn bão đã chấm dứt, mày sẽ không nhớ mình đã làm thế nào mà vượt qua được nó, làm thế nào mà mình đã sống sót. Thậm chí mày cũng sẽ không biết chắc là cơn bão đã thật sự chấm dứt hay chưa nữa. Nhưng điều này thì chắc chắn. Khi mày ra khỏi cơn bão, mày sẽ không còn là con người đã dấn bước vào nó.Ý nghĩa cơn bão là thế đấy”. Vượt qua cơn bão của thời đại cũng như cơn bão của sự thất bại, tôi đã học cách bước đi lại trên con đường mình đã bỏ lỡ, tôi đã chọn tham gia vào ban Nội dung của một câu lạc bộ dọn biển Đà Nẵng, tôi cũng đọc thêm nhiều sách hơn, tham gia viết các cuộc thi văn chương như đại sứ văn hoá đọc, đoá hoa đồng thoại,…dù không được nhiều ánh hào quang nhưng quan trọng nhất tôi đã tìm lại nhịp đập của chính mình sau thời gian dài. Tôi nhận ra một điều AI không bao giờ là bức tường cản bước ước mơ của tôi, trừ khi chính tôi cho phép nó làm thế. Chỉ cần trái tim này còn tha thiết đập và tâm trí không ngừng nỗ lực, cơn bão dẫu mịt mù đến đâu rồi cũng sẽ hửng nắng. Suy cho cùng mỗi chúng ta ai cũng đã trải qua hoặc sẽ trải qua một “cơn bão” nhưng thay vì trốn tránh hãy đương đầu với chúng để rồi khi bước ra ta sẽ trưởng thành hơn rất nhiều.