Dám đi, dám lớn
Bởi Lê Ngọc Nhàn - Đại Học Cần Thơ
Trước đây, khi nhắc đến Sài Gòn tôi luôn có một chút sợ hãi. Qua những câu chuyện nghe được cùng trí tưởng tượng của một cô gái miền Tây, đó là một thành phố đông đúc, vội vã, hào nhoáng và có phần xa lạ. Nhịp sống của thành phố ấy dễ khiến người ta choáng ngợp, những con người bận rộn không có thời gian dành cho nhau, những ánh đèn, những tòa nhà cao tầng lạnh lùng. Và cả những cám dỗ dễ khiến người ta lạc lối. Vì vậy, Sài Gòn trong tôi từng là một nơi vừa tò mò vừa e ngại.
Thế nhưng, Sài Gòn đã bước vào cuộc đời tôi bằng một cái duyên thật bất ngờ: tôi lọt top của một cuộc thi biên kịch tại Sài Gòn. Đối với tôi, đó là thành quả của một hành trình dài từ năm 2022, khi tôi bắt đầu tự học viết kịch bản bằng tất cả sự tò mò và hy vọng. Một hành trình chất chứa nhiều lần thất vọng, nhiều lần tự hỏi mình có thực sự phù hợp với con đường này hay không. Cứ vậy, tôi thất bại rồi lại bắt đầu, nản lòng rồi lại tiếp tục.
Ban đầu, tôi chỉ định tham gia online các buổi workshop của cuộc thi. Nhưng rồi tôi quyết định mạnh dạn hơn một chút là sẽ lên Sài Gòn học trực tiếp vào mỗi cuối tuần. Và đó là lần đầu tiên tôi tự mình đến một thành phố lớn và vì một giấc mơ.
Những ngày trước chuyến đi, tôi dành hàng giờ để dò đường trên Google Maps. Tôi xem điểm đón ở đâu, xuống xe chỗ nào, đi từ địa điểm này sang địa điểm khác mất bao lâu. Mọi thứ đều mới mẻ và khiến tôi lo lắng. Nhưng khi xe lăn bánh, nỗi sợ dần nhường chỗ cho sự háo hức.
Tôi vẫn nhớ chuyến xe đầu tiên ấy. Trên chuyến xe khách kéo dài năm tiếng, tôi gần như nhạy cảm với từng khoảnh khắc, từng dòng thời gian trôi qua. Tôi xem lại tài liệu, chuẩn bị cho buổi học, rồi lại nhìn ra cửa kính. Trong lòng vừa hồi hộp vừa háo hức. Và một phần trong tôi vẫn còn sợ Sài Gòn. Nhưng một phần khác lại rất muốn được gặp nó, được hiện diện trong lòng thành phố ấy.
Tối hôm đó, Sài Gòn đón tôi bằng những con đường sáng đèn, dòng xe cộ đông đúc cùng một bầu trời đầy sao lấp lánh. Anh tài xế công nghệ thân thiện trò chuyện, hỏi thăm vài câu. Ngồi phía sau xe, len giữa dòng người tấp nập, tôi lặng lẽ nhìn ngắm thành phố qua ánh đèn đêm. Những hàng quán ven đường vẫn đông khách. Người lao động vẫn đang tất bật với công việc của mình. Mọi thứ không quá đáng sợ như tôi nghĩ, mà là một cảm giác gần gũi. Phía sau vẻ đẹp hiện đại của thành phố vẫn là thứ gì đó rất Sài Gòn, rất Việt Nam.
Những chuyến đi sau đó dần trở nên quen thuộc hơn. Trong những ngày tham gia cuộc thi, tôi gặp những người bạn cùng đam mê viết. Mỗi người mang theo một câu chuyện, một hành trình và một ước mơ riêng. Họ giỏi giang, nhiệt huyết và đầy cảm hứng. Ở họ luôn có nguồn năng lượng khiến tôi tò mò, ngưỡng mộ và mong muốn được học hỏi. Rồi cuộc thi khép lại. Tôi may mắn được vào top 5 chung cuộc. Đó là một niềm vui lớn, một cột mốc đẹp trên hành trình theo đuổi giấc mơ biên kịch của mình.
Sau tất cả, tôi trở về miền Tây, tiếp tục viết những câu chuyện của riêng mình. Sài Gòn vẫn tiếp tục nhộn nhịp, tiếp tục dang rộng vòng tay đón những người trẻ mang theo ước mơ như tôi. Có lẽ, trong vô vàn khoảnh khắc của thành phố, tôi chỉ là một kỷ niệm rất nhỏ. Nhưng đối với tôi, Sài Gòn đã trở thành một phần rất đẹp của tuổi trẻ. Một tuổi trẻ dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám theo đuổi một giấc mơ và dám tin vào bản thân mình nhiều hơn. Và có khoảnh khắc tôi nhận ra rằng, giữa một thành phố đông đúc và rộng lớn đến thế, vẫn luôn có chỗ cho những giấc mơ bé nhỏ được nảy mầm.
Nhạn