D.Ấ.U _ Ấ.N
Bởi Phan Nguyễn Hải Đăng - THPT Lý Thường Kiệt
“Cứ làm đi”
TRẠNG THÁI: ĐÓNG BĂNG
LỖI: 0x53454C46 KHÔNG TÌM THẤY
LIFE.EXE HIỆN KHÔNG PHẢN HỒI
DỮ LIỆU ĐẦU VÀO: [...]

Tôi đã nhìn màn hình ấy gần bảy phút. Không phải vì máy tính bị treo, mà vì tôi nhận ra... người không phản hồi lại là chính mình.

Màn hình chỉ hiện một dòng chữ vô cảm. Con trỏ chuột vẫn nhấp nháy bên cạnh dấu ba chấm giữa cặp ngoặc vuông "[...]". Căn phòng yên đến mức chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt đều đều, giống như chính tôi lúc đó. Tôi nhìn hai bàn tay đặt hờ trên bàn phím. Chúng có thể gõ xuống bất kỳ phím nào, nhưng tôi lại không biết phải nhập điều gì tiếp theo.

Tôi nhận ra mình đã tự nhốt thanh xuân trong một vùng an toàn quá lâu. Những ngày trôi qua gần như giống hệt nhau: đến trường, trở về nhà rồi lại ngồi trước màn hình máy tính. Tôi luôn tự nhủ: "Chưa phải lúc này", "Chưa đủ giỏi"... Cho đến khi nhìn con trỏ vẫn nhấp nháy bên cạnh dấu ba chấm bỏ trống, tôi mới hiểu điều đáng sợ nhất không phải thất bại, mà là một ngày nhìn lại và nhận ra mình đã dành cả tuổi trẻ để chờ đợi, trong khi chưa từng thật sự bắt đầu.

> … |

(thở dài) "Kệ đi"  - tôi thì thầm, giọng khản đặc giữa căn phòng tối.

Tôi nhìn con trỏ chuột nhấp nháy thêm vài giây nữa. Nó vẫn ở đó, chờ tôi nhập điều gì đó, giống như cách tôi đã chờ một "thời điểm thích hợp" rất lâu.  Nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một ngày hoàn hảo để bắt đầu. Tôi thở dài, đặt tay lên bàn phím, ngón tay dừng lại trên phím Enter một lúc lâu, tôi không biết phía trước có gì, cũng không chắc mình đang làm đúng. Nhưng lần đầu tiên, tôi muốn thử. Tôi xóa khoảng trống giữa hai dấu ngoặc vuông ấy và nhập vào một từ duy nhất:

> THAY ĐỔI...|

Tiếng Enter vang lên giữa căn phòng yên tĩnh. Không có điều kỳ diệu nào xảy ra. Tôi vẫn là tôi, vẫn còn sợ hãi. Chỉ khác một điều là lần này, tôi đã bước.  Và có lẽ, đó là lần đầu tiên LIFE.EXE phản hồi trở lại.

Vài ngày sau, tôi đăng ký tham gia buổi thuyết trình đầu tiên. Đến lượt mình, tôi cầm chiếc micro mà lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Đứng trước chiếc micro, tôi bỗng nhớ đến con trỏ vẫn nhấp nháy trên màn hình tối hôm đó. Khác chăng là lần này, không còn ai có thể gõ thay tôi. Trước mặt là hàng chục ánh mắt đang nhìn lên. Mọi câu chữ tôi tập suốt nhiều đêm bỗng biến mất như chưa từng tồn tại. Trong vài giây ngắn ngủi ấy, tôi chỉ muốn nói một câu "Xin lỗi" rồi bước xuống. Nhưng nếu làm vậy, có lẽ tôi sẽ lại quay về đúng con người đã ngồi bất động trước màn hình máy tính hôm nào. Tôi hít một hơi thật sâu, bắt đầu bằng một câu nói còn run hơn cả giọng mình. Tôi vẫn nói vấp, vẫn quên ý, vẫn có những khoảng lặng khiến tôi chỉ muốn biến mất. Thế nhưng, không ai cười. Họ vẫn kiên nhẫn lắng nghe đến câu cuối cùng. Khi tôi bước xuống, tiếng vỗ tay không lớn, nhưng đủ để lấn át tiếng nói trong đầu luôn bảo rằng: "Mày không làm được đâu."

Từ hôm đó, tôi vẫn còn run mỗi khi cầm micro. Vẫn có những lần tôi nói vấp, vẫn có lúc ý tưởng rơi mất giữa chừng. Nhưng điều thay đổi không phải là tôi đã hết sợ. Điều thay đổi là mỗi khi nỗi sợ bảo tôi lùi lại, tôi không còn nghe theo nó nữa. Tôi bắt đầu giơ tay nhiều hơn, dám nhận việc, dám nói lên suy nghĩ của mình. Tôi nhận ra, dấu ấn không đến từ một bài thuyết trình hoàn hảo, nó bắt đầu từ lần đầu tiên tôi dám đứng ở nơi mình từng chỉ muốn bỏ chạy.

Tiếng chim hót ngoài cửa sổ đánh thức tôi sau một đêm dài. Màn hình trước mặt không còn hiện dòng lỗi nữa. Dòng thông báo lỗi cũ đã biến mất, thay vào đó là dòng chữ:

TRẠNG THÁI: ĐANG HOẠT ĐỘNG TÍCH CỰC
KẾT QUẢ: "DẤU ẤN BẮT ĐẦU TỪ SỰ THAY ĐỔI"

Tôi tựa lưng vào ghế, khẽ mỉm cười. Dòng lỗi đã biến mất, con trỏ vẫn nhấp nháy, nhưng lần này, tôi biết mình sẽ nhập gì tiếp theo.

#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.