Để mỗi ngày hiểu mình hơn
Bởi Nguyễn Lê Nhật Anh - trường THPT chuyên Quang Trung

Trước đây, tôi gần như quen với việc đi theo những gì người khác hướng dẫn. Cùng với những biến cố trong gia đình, tôi dần trở nên ít nói, ngại chia sẻ và cũng không chủ động kết nối với mọi người. Tôi luôn cố gắng làm tốt những điều người khác mong đợi, nhưng lại rất hiếm khi tự hỏi mình thật sự muốn điều gì.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi tôi bước vào cấp ba. Tôi may mắn được học trong một tập thể rất tích cực, nơi thầy cô luôn sẵn sàng lắng nghe và bạn bè luôn cởi mở với nhau. Không phải chỉ sau một ngày mà tôi thay đổi, nhưng từng chút một, tôi thấy mình nói nhiều hơn, cười nhiều hơn và không còn quá sợ việc mở lòng với người khác.
Có lẽ cũng từ đó, tôi bắt đầu tò mò về chính bản thân mình. Tôi tham gia các câu lạc bộ, các hoạt động của trường và tận hưởng từng trải nghiệm. Mỗi hoạt động đều mang đến cho tôi những người bạn mới, những câu chuyện mới và những góc nhìn mới. Nhưng càng trải nghiệm, tôi càng nhận ra ngoài cánh cổng trường còn có rất nhiều điều mình chưa biết. Tôi muốn gặp nhiều người hơn, bước vào nhiều môi trường hơn và hiểu bản thân mình rõ hơn.
Mùa hè năm 2025, tôi quyết định đăng ký tham gia trại hè "Seek the Magic Within" của Wave Vietnam thuộc AIESEC in Vietnam.
Là một học sinh đến từ Bình Phước – nơi không có quá nhiều hoạt động ngoại khóa dành cho học sinh – tôi bước vào trại hè với khá nhiều lo lắng. Tôi sợ mình không hòa nhập được, sợ mình không đủ giỏi, cũng sợ sẽ chẳng ai nhớ đến mình. Nhưng rồi năm ngày ấy diễn ra khác hẳn những gì tôi tưởng tượng. Tôi được gặp những người bạn đến từ nhiều nơi, được nghe rất nhiều câu chuyện khác nhau và nhận ra mình thật sự thích việc kết nối với mọi người. Trại hè không giúp tôi tìm ra mình là ai, nhưng khiến tôi muốn tiếp tục đi tìm câu trả lời đó.
Một năm sau, tôi quay trở lại Wave Vietnam, lần này với vai trò Coordinator của trại hè "Charge Right to Mastermind".
Đó có lẽ là trải nghiệm để lại trong tôi nhiều cảm xúc nhất. Không phải vì chiếc thẻ Coordinator hay một vị trí nào đó, mà vì lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thật sự thuộc về một tập thể.
Được làm việc cùng các Ambassador và Coordinator, tôi học được rất nhiều điều mà sách vở không thể dạy. Trước đây, tôi luôn nghĩ người truyền cảm hứng phải là người giỏi nhất. Nhưng rồi tôi nhận ra điều khiến họ được mọi người yêu quý lại là cách họ lắng nghe, tin tưởng và luôn sẵn sàng trao cơ hội cho người khác.
Lần đầu tiên trở thành Tribe Leader, tôi vẫn rất hồi hộp. Có những lúc tôi tự hỏi liệu mình có đủ tốt để dẫn dắt người khác hay không. Nhưng khi đồng hành cùng các trại viên, tôi dần hiểu rằng một người dẫn dắt không cần phải hoàn hảo. Chỉ cần biết lắng nghe, biết quan tâm và luôn có mặt khi mọi người cần, mình đã có thể tạo nên một ảnh hưởng tích cực. Điều đặc biệt là, mỗi lần nhìn thấy một trại viên dần cởi mở hơn hay tự tin hơn, tôi cũng nhận ra bản thân mình đang thay đổi từng chút một.
Khoảnh khắc khiến tôi xúc động nhất lại là khi chương trình kết thúc, các Ambassador và Coordinator ngồi lại với nhau, cùng ôm nhau, cùng khóc và kể cho nhau nghe về hành trình đã đi qua. Lúc đó tôi mới nhận ra, điều mình lưu luyến nhất không phải là một hoạt động nào, mà là những con người đã cùng mình tạo nên cả hành trình ấy. Có lẽ chính khoảnh khắc đó khiến tôi hiểu rằng mình thật sự yêu nơi này.
Đến hôm nay, nếu ai hỏi tôi đã tìm thấy chính mình chưa, có lẽ câu trả lời vẫn là chưa. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn sợ điều đó nữa. Tôi hiểu rằng trưởng thành không phải là tìm được ngay đáp án cho câu hỏi "Mình là ai?". Trưởng thành là dám thử, dám lựa chọn, dám bước ra khỏi vùng an toàn và chấp nhận rằng mình sẽ còn thay đổi rất nhiều trên chặng đường phía trước.
Hai mùa hè tại Wave Vietnam không cho tôi một phiên bản hoàn hảo của chính mình. Nhưng chúng cho tôi một điều còn quý hơn thế: sự can đảm để tiếp tục khám phá, tiếp tục lựa chọn và tự viết nên con đường của mình.