Để trở thành một ai đó, bạn cũng phải bắt đầu từ đâu đó
Bởi Đặng Khánh Ngọc - Đại học RMIT Hồ Chí Minh

Gửi Katherine,
Có phải đây chính là những gì bà từng nghĩ trong 2 năm qua không?
...
"Mình cảm thấy lạc lõng...
Bước sang năm 2 đại học những gì mình đọng lại cũng chỉ là những ngày tháng mỏi mệt chạy deadline cùng bạn bè. Những người bạn mà chỉ gặp nhau 1 tuần 1 lần, để rồi khi nhấn nút submit bài, mình cũng không còn chuyện gì để nói với nhau nữa.
Mình muốn có một 'gia đình'...
Mình từng apply 2 câu lạc bộ nhưng đều rớt, mỗi học kỳ trôi qua mình chỉ biết đứng nhìn các bạn trình diễn văn nghệ trong Club Day. Các events ở trường, mình cũng không có được ai thật sự thân để đi chơi cùng cả.
Liệu mình có thể kết bạn không? Liệu sau này mình có gì để điền vào CV không? Nhìn những hoạt động thời cấp 3 mình chỉ biết ao ước giá như ngày đó quay lại.
Một buổi tối mệt mỏi sau khi đã miệt mài làm bài, mình lướt face thì thấy một bài chia sẻ từ một người bạn cũ: "CHÍNH THỨC MỞ ĐƠN TUYỂN CỘNG TÁC VIÊN DỰ ÁN HEADING FOR THE FUTURE ECOMMERCE MÙA 7". Mình rất muốn thử, mình cứ đọc đi đọc lại booklet, rồi lại thoát ra mà không dám điền form, vì mình nghĩ có điền thì cũng rớt. Mình đã nhắn hỏi bạn ấy, bạn ấy đã động viên mình, bạn ấy tin là trải nghiệm ở AIESEC giúp mình lớn rất nhiều.
Và mình đã thử, và đã thành công và đã trở thành Coordinator của Project Development team. Mình sẽ có 3 tháng thật tuyệt ở đây. Nhưng mình có thể tiếp tục không hay chỉ dừng lại hành trình 3 tháng được rồi.
“Ê m cứ apply đi, t nghĩ m đậu đó”, chị leader tin mình và cả EwA1 tin mình là nếu apply newbie thì sẽ đậu chắc và mình cũng dần tin mình.
Deadline điền form đã qua trước khi mình dũng cảm điền nó, mình nghĩ mọi thứ đã hết nhưng nhờ được extend thêm 3 ngày nữa, mình đã có cơ hội.
Mình dành cả buổi sáng để ngẫm nghĩ lại về hành trình đã qua, nếu mình không chịu bước tiếp thì mình sẽ lại bơ vơ nữa"
...
Cám ơn bà vì đã cho bản thân thêm một cơ hội để học hỏi, tui không biết liệu hành trình phía trước ở AIESEC có khiến bà cảm thấy thật trọn vẹn hay không nhưng tui tin là bà sẽ học được rất nhiều, bà sẽ thật sự có một 'gia đình' cùng Move as One với bà. Sẽ có những người cùng bà miệt mài ngày đêm để approach external, để build đề và để organize cho các sự kiện hàng trăm người.
Bà sẽ không thể biết mình giỏi thế nào nếu bà không thử, bà sẽ không biết mình được tin tưởng như thế nào khi được giao rất nhiều task khó dù bà mới là Newbie. Và bà sẽ không hiểu được cảm giác có những người bạn khóc trên vai mình là như thế nào nếu như ngày hôm nay - ngày cuối cùng của đợt tuyển newbie lần này của AIESEC, bà bỏ lỡ. Chắc chắn sắp tới AIESEC sẽ có đợt tuyển quân nữa, nhưng những khoảnh khắc đó, những con người đó và những bài học đó sẽ không bao giờ có thể quay lại lần nữa.
Tui biết bà luôn khao khát để bản thân mình trở nên thật tài giỏi, được đứng trên sân khấu trước rất nhiều người để truyền cảm hứng cho họ. Vậy bà hãy làm đi. Đừng sợ vì sau lưng còn có gia đình, có EwA1, có AIESEC in HCMS đã rất tin tưởng bà. Sắp tới dù kết quả có như thế nào thì bà cũng sẽ cảm thấy nhẹ lòng vì mình đã không từ chối cơ hội này. Họ extend deadline đó, họ đang chờ bà đó. Chỉ còn 12 tiếng nữa thôi...
Tới đây tui lại nhớ về một câu nhận định rất hay của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư:
"Mẹ bảo, có hai thứ mà đời người không được bỏ lỡ. Một là chuyến tàu cuối cùng về nhà, hai là người thật lòng yêu thương ta."
Đây là chuyến tàu cuối cùng để về nhà rồi đó, hãy tự tin lên nhé Katherine!
Luôn yêu thương và tin tưởng bà
21/07/2026 (Ngày cuối cùng nộp Ấn Ký và tui cũng đã cho mình một cơ hội nữa)