Đi tìm chính mình, bắt đầu từ một bước chân run rẩy
Bởi Nguyễn Thị Nhi - Đại học Mở (Open University)
Em thân mến,
Chị biết bây giờ em đang đứng trước rất nhiều ngã rẽ. Em sợ mình chọn sai. Em sợ mình không đủ giỏi. Và trên hết, em sợ mình sẽ mãi là một người bình thường giữa rất nhiều người xuất sắc. Có những ngày em nhìn bạn bè xung quanh và tự hỏi: "Tại sao ai cũng biết mình muốn gì, còn mình thì không?" Em loay hoay đi tìm câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất của tuổi trẻ: "Mình là ai?"
Nếu được quay về gặp em của những ngày ấy, điều đầu tiên chị muốn nói là: "Đừng vội". Không ai sinh ra đã biết mình sẽ trở thành ai. Điều quan trọng không phải là tìm được câu trả lời ngay lập tức, mà là đủ dũng cảm để bắt đầu hành trình đi tìm nó. Có lẽ em sẽ không tin, nhưng rồi sẽ có một ngày em quyết định làm điều mà trước đây em luôn né tránh.
Em sẽ nộp những chiếc CV dù vẫn nghĩ mình chưa đủ kinh nghiệm. Em sẽ tham gia những cuộc phỏng vấn với đôi bàn tay run lên vì hồi hộp. Em sẽ đứng trước một lớp học, nói bằng một ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ, dù trong đầu vẫn vang lên nỗi sợ mình sẽ mắc lỗi. Em sẽ tham gia những dự án, những hoạt động cộng đồng, gặp những con người hoàn toàn xa lạ và học cách lắng nghe nhiều hơn là chứng minh bản thân. Sẽ có những lần em nhận được lời từ chối. Sẽ có những cơ hội em không nắm được. Sẽ có những đêm em tự hỏi liệu mình có đang cố gắng vô ích hay không.
Nhưng em biết không?
Chính những lần không như ý ấy lại là những điều giúp em trưởng thành nhiều nhất. Bởi vì em sẽ nhận ra rằng thất bại không nói lên giá trị của một con người. Nó chỉ là một phần của hành trình học cách bước tiếp. Có một điều mà trước đây em luôn hiểu sai. Em từng nghĩ trưởng thành là phải trở nên hoàn hảo hơn. Nhưng rồi cuộc sống dạy em rằng trưởng thành là khi mình dám chấp nhận những điều chưa hoàn hảo, dám học từ chúng và dám tiếp tục tiến về phía trước. Em cũng từng nghĩ lãnh đạo là phải dẫn dắt rất nhiều người. Đến khi bước ra khỏi vùng an toàn, em mới hiểu rằng người đầu tiên mình cần học cách dẫn dắt chính là bản thân. Là biết đứng dậy sau một lần bị từ chối. Là biết bước tiếp dù chưa nhìn thấy kết quả. Là biết lựa chọn can đảm thay vì lựa chọn an toàn.
Chị không thể nói rằng mọi thứ sau này sẽ trở nên dễ dàng. Vẫn sẽ có những ngày em nghi ngờ chính mình. Vẫn sẽ có những lúc em cảm thấy mình đi chậm hơn người khác. Nhưng điều khác biệt là em sẽ không còn để nỗi sợ quyết định thay mình nữa. Em sẽ học cách bước đi, dù từng bước còn nhỏ. Và rồi em sẽ hiểu rằng điều đáng tự hào nhất của tuổi trẻ không phải là mình đã đi nhanh đến đâu, mà là mình đã không đứng yên. Nếu hôm nay có ai hỏi chị mục tiêu lớn nhất của mình là gì, chị sẽ không nói đó là một công việc danh giá, một mức lương cao hay một danh hiệu nào cả. Mục tiêu lớn nhất của chị vẫn là đi tìm chính mình. Không phải để trở thành người giỏi nhất. Mà để trở thành phiên bản chân thật nhất của chính mình.
Cảm ơn em vì ngày ấy đã đủ can đảm để bước bước đầu tiên, dù em chưa biết con đường sẽ dẫn đến đâu. Nếu không có sự dũng cảm rất nhỏ của em năm đó, sẽ không có chị của ngày hôm nay – một người vẫn đang học hỏi, vẫn đang khám phá và vẫn đang thay đổi, nhưng đã biết tin vào chính mình hơn. Và nếu có một điều chị muốn gửi đến những người trẻ đang đứng trước một cơ hội mới, thì đó là: Đừng chờ đến khi mình đủ giỏi mới bắt đầu. Hãy bắt đầu, rồi từng trải nghiệm sẽ giúp bạn trở thành phiên bản mà hôm nay bạn vẫn đang đi tìm. Bởi mọi dấu ấn của tuổi trẻ không bắt đầu từ những thành tựu lớn lao. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc bạn đủ dũng cảm để thay đổi chính mình.
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.