Bởi Hoàng Thị Như Quỳnh - Trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội
Mình từng nghĩ mình là một người thích sự ổn định và thường lựa chọn giữ bản thân trong một vùng an toàn của riêng mình, nơi mình biết mọi thứ vận hành ra sao, nơi mình không phải đối diện với quá nhiều điều bất ngờ. Thế nên khi quyết định tham gia chương trình Tình Nguyện Quốc Tế của AIESEC để đến Indonesia, mình thực sự đã rất lo lắng. Những ngày đầu tiên ở Surakarta, mình cảm thấy lạc lõng và bối rối khi đối diện với một môi trường mới, những con người mới và cả ngôn ngữ mới. Tâm trí mình như trống rỗng và mình thường xuyên tự hỏi "Chuyện gì đang xảy ra vậy?" hay "Mình nên làm gì bây giờ?".
Sự khác biệt văn hóa hiện ra trong từng chi tiết nhỏ nhất: xe cộ đi bên trái đường, trái ngược hoàn toàn với Việt Nam, hay những món ăn cay đến mức mình choáng váng (họ thậm chí còn chiên cơm với ớt!). Vì không ăn được cay, mình nhanh chóng học được một "kỹ năng sinh tồn": luôn ghi nhớ thêm cụm từ "tidak pedas" (không cay) mỗi khi gọi món. Nhưng có lẽ điều khiến mình bất ngờ nhất là nhịp sống ở đây. Surakarta chậm rãi và bình yên đến lạ, một sự tương phản hoàn toàn với cuộc sống hối hả mà mình từng quen thuộc.
Dần dần, nhờ sự hướng dẫn tận tình và sự hỗ trợ ấm áp từ những người xung quanh, mình dần tìm được nhịp sống của riêng mình trên mảnh đất xa lạ này. Mình bắt đầu thư giãn hơn, học được cách sống chậm lại và thực sự cảm nhận từng khoảnh khắc. Và rồi những ngày đứng lớp đến với mình, mang theo cả thử thách lẫn niềm vui. Mình được dạy các em học sinh ở nhiều độ tuổi khác nhau, và mỗi buổi học là một cơ hội để mình sáng tạo, thử nghiệm và tìm ra cách truyền đạt phù hợp nhất. Nhưng điều khiến mình xúc động nhất chính là tình cảm giữa mình và các em - một thứ kết nối vượt qua mọi rào cản ngôn ngữ. Trong giờ nghỉ, các em hào hứng dạy mình tiếng Indonesia, chia sẻ đồ ăn vặt và trò chuyện như những người bạn thân thiết. Lúc đó mình chợt nhận ra, tiếng Anh không chỉ là một ngôn ngữ hay một công cụ giao tiếp, mà thực sự là một cây cầu kết nối những tâm hồn lại gần nhau hơn.
Bốn tuần trôi qua, và mình nhận ra mình đã thay đổi rất nhiều. Về sự thích nghi, mình học được cách mở lòng thực sự với một môi trường mới, thay vì nép mình trong vùng an toàn và né tránh những điều không quen thuộc. Về kỹ năng giảng dạy, mình mang về cho bản thân một kho tàng kinh nghiệm quý giá, cách đứng lớp, cách thấu hiểu người học và cách chạm đến trái tim của họ qua từng bài giảng. Nhưng có lẽ sự thay đổi lớn nhất nằm ở lòng can đảm. Mình đã trở thành một phiên bản dũng cảm hơn của chính mình: dám lên tiếng khi có thắc mắc thay vì âm thầm tự tìm cách giải quyết vấn đề; dám bước ra khỏi vùng an toàn để đón nhận thử thách; và quan trọng nhất, dám mở rộng trái tim để kết nối và yêu thương nhiều hơn.
Hành trình này đã cho mình một bài học giản dị nhưng sâu sắc: đôi khi bạn phải đi thật xa, bước ra khỏi những gì quen thuộc nhất, mới có thể nhìn thấy phiên bản mạnh mẽ và trọn vẹn nhất của chính mình. Mình rời Indonesia không chỉ mang theo những kỷ niệm đẹp, mà còn một trái tim rộng mở hơn và niềm tin rằng thế giới luôn có những điều tốt đẹp đang chờ đợi những ai đủ can đảm để bước ra và khám phá.
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.