Giao điểm của những dòng chảy
Bởi Lê Nguyễn Kiều My - THPT Chuyên Trần Đại Nghĩa
My viết cho My những dòng này vào một đêm tháng 7, khi ánh đèn trong phòng thí nghiệm đã tắt, chỉ còn lại dư vị của những mùi hóa chất thoang thoảng quyện với hương giấy mực cũ kỹ trên bàn làm việc. My của hiện tại đang ngồi đây, nhìn lại quãng đường một năm qua, một hành trình mà My đã đi từ những hoài nghi vụng dại đến những xác tín đầu tiên về con người mà mình muốn trở thành.

My còn nhớ, ở tuổi 15, My từng nghĩ thế giới của mình chỉ xoay quanh những hằng số, những công thức Hóa học khô khan được định sẵn trong sách vở. My đã từng hài lòng với sự an toàn ấy, cho đến khi cái gai trong lòng trỗi dậy. My khao khát được gọi tên những giá trị khác, những thứ không thể giải thích bằng phương trình, mà chỉ có thể cảm nhận bằng nhịp đập của trái tim.

Đó là lúc My quyết định bước ra khỏi vùng an toàn. My tìm đến với văn chương, không phải để trốn chạy khỏi những phản ứng hóa học, mà để tìm một ngôn ngữ mới cho những suy tư. My vẫn nhớ như in cảm giác khi đặt những nét chữ đầu tiên cho tác phẩm Hồn quê trong hạt lúa vàng, tác phẩm đã mang về cho My Giải đặc biệt cuộc thi Lúa gạo Việt, nguồn cội và tương lai. Khi ấy, My không chỉ viết bằng cảm xúc, mà viết bằng cái nhìn tỉ mỉ của một người nghiên cứu luôn tò mò về sự sống bên trong từng cấu trúc. Khoảnh khắc ấy là giây phút My nhận ra mình có thể đứng ở điểm giao thoa, nơi khoa học là cái khung, còn văn chương là tâm hồn.

Sự dấn thân đó đã mở ra cho My những cánh cửa bất ngờ. My bắt đầu thấy mình trên những trang báo, thấy những trăn trở của mình được lắng nghe và cộng hưởng. Từ những lời tự sự đầy chiêm nghiệm trong Người vững chãi giữ ánh sáng không bao giờ tắt trên báo Thanh Niên, cho đến những bài học về lòng nhân ái qua 50 năm thành phố nghĩa tình của tôi, xe buýt và bài học tử tế trên báo Tuổi Trẻ. Đặc biệt, khi My đặt bút viết Hạt gạo kể chuyện đất nước, khi vị mặn mồ hôi hóa linh hồn xứ sở trên Dân Việt, My nhận ra rằng mỗi giọt mồ hôi trên cánh đồng hay trong phòng thí nghiệm đều có thể hóa thành linh hồn.

Có những ngày tháng My thấy mình bé nhỏ giữa dòng chảy thông tin, nhưng rồi chính sự chân thành đã đưa My đến những cơ duyên quý giá. My vẫn nhớ mãi khoảnh khắc được nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan dành lời khen ngợi cho những nỗ lực và góc nhìn của mình. Đó không chỉ là một sự khích lệ về mặt danh dự, mà còn là lời khẳng định rằng, dù My chỉ là một cô học sinh chuyên Hóa, những suy tư về nông nghiệp, về quê hương và sự tử tế mà My theo đuổi đã thực sự chạm đến trái tim của những người đi trước, những người cũng đang đau đáu vì sự bền vững của đất nước.

Rồi khi My chọn cách dùng văn chương để kể về khoa học, đó là lúc Từ vỏ trái cây bị lãng quên đến giấc mơ nông nghiệp xanh xuất hiện trên Tuổi Trẻ. Đó không chỉ là một dự án nghiên cứu, đó là lời giải cho những trăn trở về sự bền vững, nơi những phụ phẩm bị bỏ quên được hồi sinh dưới bàn tay của người trẻ. Có những đêm My thức trắng, phân vân giữa việc tối ưu hóa màng bọc thông minh và việc trau chuốt từng câu chữ. Có những áp lực khi là một nhà nghiên cứu độc lập ở tuổi 16, phải tự mình đối diện với những giới hạn. Nhưng chính những lần đầu tiên ấy, lần đầu tự tin bảo vệ ý tưởng, lần đầu nhìn thấy bài viết của mình kết nối được với cộng đồng, đã tôi luyện My thành một phiên bản kiên cường hơn.

My của hôm nay muốn cảm ơn My của ngày đó. Cảm ơn vì đã không sợ bị gọi là kỳ lạ khi cầm ống nghiệm nhưng tâm hồn lại treo ngược trên những vần thơ. Cảm ơn vì đã dám dũng cảm đối diện với những giới hạn của chính mình để bứt phá. My nhận ra rằng, chúng ta không cần phải chọn lựa. My sẽ vẫn là cô gái của những phản ứng hóa học bền vững, đồng thời vẫn sẽ là người kể chuyện, người lưu giữ những giá trị văn hóa trên mặt báo.

My của 16 tuổi đã sẵn sàng để viết tiếp những lần đầu tiên đầy kiêu hãnh khác, không phải để chứng minh với thế giới điều gì, mà để sống trọn vẹn với tất cả những khát khao mà My đã ấp ủ từ những ngày còn là cô bé 15 tuổi đầy mơ mộng. My à, hãy cứ vững tin nhé. Vì ánh sáng mà My đang giữ, chính là ánh sáng của tri thức, của sự tử tế và của một tâm hồn không bao giờ ngủ yên trên những định nghĩa sẵn có. Thế giới ngoài kia rộng lớn, và My, với cả khoa học và văn chương trong tay, đang bước đi trên chính con đường rực rỡ mà My đã chọn.

#AIESECinVietnam
#DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.