Gửi bản thân của quá khứ
Bởi Nguyễn Thị Bảo Hân - THPT chuyên Lê Hồng Phong
gửi em,
chị vẫn nhớ ngày giấc mơ của em rơi xuống.

nó không vỡ thành tiếng. ngoài kia, nắng vẫn lả lơi trên mái nhà, gió vẫn len lỏi giữa những tán cây như thể ấy chỉ là một ngày bình thường.

chỉ có em là chao nghiêng.

em ngồi trong căn phòng khép kín, nhìn trang giấy trước mặt đến khi những con chữ loang thành một miền tối. tất thảy hy vọng em từng nâng niu dường như rơi tõm xuống nơi rất sâu trong lồng ngực.

em đã không thể bước qua cánh cổng lê hồng phong.

vậy thôi.

một câu ngắn đến tàn nhẫn, nhưng đủ khoét vào lòng em một khoảng trống loang hoác.

nước mắt rơi nghiêng xuống trang giấy. em ghì bàn tay để nguệch ngoạc những khoảng trống vô hồn, ngỡ chỉ cần níu thêm một chút, giấc mơ ấy sẽ không trượt khỏi lòng mình. nhưng càng giữ, nó càng lùi xa, nhòa dần tựa hồ vệt hoàng hôn bị bóng tối phủ xuống.

em trách mình chưa đủ giỏi. trách những đêm dài đã thức, những trang vở kín chữ, rốt cuộc vẫn chẳng thể đổi lấy điều em thương.

có những ngày, em không dám nghe ai nhắc đến tên trường. một màu áo vàng lướt qua ngoài phố cũng khiến tim em khựng lại. bởi trong những giấc ngủ trưa năm ấy, em từng thấy mình khoác bộ đồng phục vàng, bước qua hành lang, để nắng đậu trên tóc, gió lùa qua gáy, cánh điệp rơi lạc trên vai áo.

em chưa từng đi hết mọi ngóc ngách của lê hồng phong, nhưng trong tâm tưởng, em đã thuộc về nơi ấy từ rất lâu.

phong lê trong em khi ấy mang toàn màu vàng, vàng của đồng phục, của nắng, của hàng điệp nghiêng mình trong gió.

tất thảy tựa một vầng hoàng hôn nằm rất xa. em đưa tay về phía ấy biết bao lần, nhưng khoảng cách vẫn lững lờ trôi miết. rồi hoàng hôn lụi dần, sắc vàng rút khỏi đáy mắt, chỉ để lại căn phòng tối và tiếng đồng hồ rì rầm giữa những nhịp thở đứt quãng.

đêm ấy, em mơ mình là chú chim sẻ đứng bên rìa tổ.

chú khẽ dang cánh rồi lao vào khoảng không. nhưng gió lớn quá, đôi cánh lại non nớt. chú rơi xuống nhành cây khô, đau điếng. tiếng kêu nhỏ bé bị gió cuốn đi, tan vào thinh lặng.

khi tỉnh dậy, gối em đã ướt.

em tự hỏi liệu một lần rơi có phải là dấu chấm hết của đôi cánh.

nhưng em ơi, xin đừng lấy một lần gục ngã để kết tội cả cuộc đời mình.

em có thể khóc đến rã rời, có thể đóng kín cửa phòng để bóng tối phủ xuống thật chậm. không ai bắt một vết thương vừa rách phải liền da chỉ trong một đêm. chỉ xin em, sau khi đã khóc đủ rồi, đừng bỏ rơi chính mình.

có lẽ đời người không được dệt nên chỉ bằng những lần chạm tới điều mình mong muốn, mà còn bởi những khoảng hụt tay khiến ta phải học lại cách nhìn vào chính mình. có những cánh cửa khép lại không phải để phân định ai xứng đáng, ai không, chúng chỉ âm thầm đặt ta trước một câu hỏi khác: nếu không thể đi tiếp bằng con đường đã định, ta còn đủ lòng tin để tìm một lối khác hay chăng? đến sau cùng, điều làm nên một con người không phải là họ đã bao lần được cuộc đời dang tay đón lấy, mà là sau mỗi lần bị đẩy trở về phía tối, họ có còn giữ được trong tim một đốm sáng để tự dẫn mình đi tiếp hay không.

sau những ngày giấc mơ lụi xuống vật vã, quằn quại, cuộc đời bỗng vén lên trước mắt em một mép sáng...

em vẫn sợ. nỗi đau cũ còn lẩn khuất trong từng trang vở, từng lần đầu bút khựng lại. ấy thế mà em vẫn bước tới. em trở lại bên bàn học. những con chữ lại chảy qua đêm, tiếng lật giấy rì rầm trong căn phòng nhỏ. có lúc em mệt đến rã rời, gò má ửng hồng, hơi thở rơi vãi. có lúc lòng em chênh chao trước câu hỏi cũ:
cố gắng thêm liệu có còn ý nghĩa gì không?

nhưng em vẫn ngồi lại.

rồi điều đẹp đẽ cũng ghé đến.

cánh cửa sắt dài thường thượt ấy cuối cùng mở ra. lần này, em thật sự bước vào. nắng đậu trên mái tóc, gió phả qua gáy, những cánh điệp lả lơi luồn qua mái tóc em.

cảm ơn em vì đã ở lại.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.