Hành tinh của một đứa trẻ tập lớn
Bởi Nguyễn Trần Hoàng Long - Đại học Văn Lang (Van Lang University)
Lá thư này mình viết để nhìn lại hành trình của bản thân, để ghi nhận những nỗ lực của chính mình trên con đường trưởng thành.

Vậy là mình đã trở thành một newbie của AIESEC được hơn hai tháng. Thời gian trôi nhanh như một cái búng tay, nhưng để đi được đến ngày hôm nay là cả một hành trình với hai lần ứng tuyển và rất nhiều sự chuẩn bị.

Mình biết đến AIESEC qua trại hè Youth For Impact. Đó là một trải nghiệm đã thay đổi cách mình nhìn về thế giới. Lần đầu tiên, mình được ở trong một môi trường mà ở đó, mọi người cho phép mình sai, khuyến khích mình sửa và lắng nghe cả những tiếng nói nhỏ bé nhất. Họ tin rằng khi những nỗ lực nhỏ của người trẻ được cộng lại, chúng sẽ tạo nên những thay đổi lớn cho xã hội.

Trước đó, thế giới của mình chỉ xoay quanh sách vở. Ngày nào cũng học, cũng cố gắng nhưng lại mang trong mình rất nhiều sự mơ hồ về tương lai. Chính sau trải nghiệm ấy, mình nhận ra rằng điều bản thân thực sự khao khát không chỉ là học thật giỏi, mà còn là được dùng sức trẻ của mình để đóng góp cho cộng đồng.

Thế là ngay khi AIESEC mở đơn tuyển tình nguyện viên mùa đông, mình đã không ngần ngại đăng ký. Mình vượt qua vòng đơn, tiếp tục đến vòng giải quyết tình huống cùng những người bạn mới quen. Nhưng rồi, kết quả cuối cùng là một email thông báo trượt sau vòng phỏng vấn.

Lúc đó, mình đã khóc. Mình nghi ngờ bản thân rất nhiều.

Nhìn lại, có lẽ cậu bé của ngày hôm ấy vẫn còn non nớt và chưa thật sự sẵn sàng để bước vào tổ chức mà mình yêu thích.

Người ta vẫn nói: "Khi một cánh cửa khép lại, sẽ có một cánh cửa khác mở ra."

Mình đã chọn tin vào điều đó.

Sự hiếu kỳ về thế giới ngoài kia không hề tắt đi. Mình bắt đầu dám thử nhiều hơn, chuẩn bị kỹ hơn và có trách nhiệm hơn trong từng việc được giao, dù đó chỉ là một bài tập nhóm, một dự án nhỏ hay một vị trí cộng tác viên.

Hành trình tập lớn thật sự không hề dễ.

Đã có rất nhiều lần mình cảm thấy vô định, nghi ngờ chính mình và cô đơn giữa những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu:

"Bằng tuổi mày, người ta đã kiếm ra tiền rồi."
"Mình thực sự là ai trong xã hội này?"
"Long ơi, sao mày yếu đuối vậy? Ngoài kia còn biết bao nhiêu người mong có được những điều mày đang có."

Những lúc như thế, cậu bé ấy chỉ biết viết tất cả vào cuốn nhật ký và tìm đến những tập podcast để làm dịu tâm trí.

Bây giờ, khi ngồi viết những dòng này, mình chỉ muốn ôm lấy cậu bé của ngày hôm ấy và nói:
"Long ơi, cậu thật sự rất bản lĩnh và tuyệt vời. Hãy cứ hy vọng, cứ vững tin vào tương lai. Và hãy cho phép bản thân được yếu đuối, được vấp ngã, vì đó cũng là một phần của hành trình trưởng thành."

Sáu tháng sau, cơ hội được học tập và làm việc tại AIESEC một lần nữa xuất hiện.

Lần này, mình không còn là cậu bé của ngày hôm trước.

Mình cho bản thân thêm một cơ hội với một phiên bản trưởng thành hơn, có sự chuẩn bị kỹ càng hơn và chuyên nghiệp hơn.

Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra.
Mình vỡ òa khi nhận được email trúng tuyển.

Hai tháng vừa qua, mình được làm việc tại chính tổ chức mà mình từng mơ ước.

Mình được phân công vào bộ phận tìm kiếm, đón tiếp và quản lý trải nghiệm của các bạn tình nguyện viên quốc tế đến Việt Nam. Đó cũng là khoảng thời gian có rất nhiều "lần đầu tiên": lần đầu làm việc với sinh viên đến từ nhiều trường đại học khác nhau, lần đầu sử dụng WhatsApp và Google Meet để giới thiệu chương trình tình nguyện, lần đầu giao tiếp với những người bạn đến từ nhiều quốc gia và văn hóa khác nhau.

Quan trọng hơn cả, mình được làm việc trong một môi trường mà ở đó, người trẻ luôn được tin tưởng để thử, để sai và để trưởng thành. Các anh chị leader không chỉ hướng dẫn mà còn luôn động viên, trao cơ hội và kiên nhẫn đồng hành cùng mình trong từng bước đi.

Chính những trải nghiệm ấy đã giúp mình hiểu bản thân hơn, học thêm nhiều kỹ năng mới và chuẩn bị hành trang cho thị trường lao động trong tương lai.

Nhìn lại chặng đường vừa qua, mình nhận ra rằng điều quý giá nhất không phải là email trúng tuyển, mà là phiên bản của bản thân đã đủ dũng cảm để thử lại một lần nữa.

Ở chặng đường phía trước, mình vẫn sẽ mang theo sự tò mò của một người trẻ, tinh thần cống hiến cho xã hội và niềm tin vào chính mình.

Có lẽ, hành trình tập lớn sẽ còn rất dài.
Nhưng lần này, mình đã có sự chuẩn bị
Mình sẽ tiếp tục bước đi.
Biết ơn và hạnh phúc.

#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.