Hành trình bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình
Bởi Nguyễn Minh Phương - Trường THPT Chuyên Thái Bình

Tôi sống với sự cô đơn đau đớn trong tuổi trẻ nhưng lại ngọt ngào trong những năm tháng trưởng thành. - Albert Einstein. Mỗi người đều có một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của riêng mình. Có những thay đổi đến từ những biến cố lớn lao, nhưng cũng có những thay đổi lại bắt đầu từ một trải nghiệm rất đỗi bình dị. Đối với tôi, hành trình ấy không khởi nguồn từ một thành công hay một thất bại, mà từ lần đầu tiên tôi tham gia một hoạt động thiện nguyện. Chính trải nghiệm ấy đã giúp tôi nhìn cuộc sống bằng một góc nhìn khác và từng bước thay đổi con người mình
Những năm cấp hai, cuộc sống của tôi chỉ gói gọn trong lớp học, sách vở và các kỳ thi nối tiếp nhau. Tôi hiếm khi chủ động bắt chuyện với người khác, cũng không tham gia nhiều hoạt động tập thể. Dần dần, chúng trở thành một vòng lặp khiến tôi nghĩ rằng trưởng thành đơn giản là chinh phục những con số hay những bài kiểm tra khó nhằn.
Lên cấp 3, mọi thứ dẫn khác khi tôi lần đầu được tiếp xúc với một môi trường với nhiều con người năng động và nhiệt huyết. Nhìn các bạn tự tin tham gia các câu lạc bộ, tổ chức sự kiện và các hoạt động cộng đồng, tôi vừa ngưỡng mộ vừa tự hỏi liệu mình có thể trở nên như thế không. Và rồi cơ hội cũng đến, tôi đăng ký tham gia vào một câu lạc bộ của trường nơi đã mang đến cho tôi chuyến thiện nguyện đầu tiên trong cuộc đời.
Hôm đó chúng tôi ghé thăm một địa điểm thiện nguyện tại địa phương, nơi cưu mang những đứa trẻ có số phận bất hạnh, một số em phải mang những khiếm khuyết trên cơ thể, một số khác thì bị chính bố mẹ mình bỏ rơi từ khi còn nằm trong nôi. Khi đang ngồi một mình nhìn những đứa trẻ chơi đùa, tôi gặp được bé Phong-8 tuổi, cậu bé bị ba mẹ bỏ lại trước cổng bệnh viện vì đôi chân mang tật. Chúng tôi ngồi trò chuyện với nhau, cậu bé kể tôi nghe rất nhiều điều, về sự buồn chán khi phải ở một mình vì khó khăn khi đi lại, về khao khát một ngày có thể đứng dậy bằng chính đôi chân của mình, được chơi đùa cùng các bạn, được ngắm nhìn thế giới ngoài kia. Bé Phong hỏi tôi “Chị ơi, thế giới ngoài kia đẹp đến nhường nào nhỉ? Chị kể em nghe được không?”. Đứng trước câu hỏi tưởng chừng dễ dàng nhưng tôi lại chẳng thể cho cậu bé một câu trả lời. Nói không có chuyện để kể cũng không đúng, tôi có rất nhiều thứ mà bản thân tự hào, từ những bài kiểm tra điểm cao đến những giải thưởng học sinh giỏi,.... Nhưng đứng trước những kỳ vọng và trí tưởng tượng phong phú của Phong, những thứ ấy trở nên nhỏ bé và tầm thường đến lạ. Vì không muốn cậu bé phải nghe những hoạt động nhàm chán lặp đi lặp lại hàng ngày của mình, tôi đã thêu dệt nên một thế giới bên ngoài vòng tròn an toàn mà tôi tạo ra. Ở nơi đó, tôi tham gia rất nhiều các hoạt động lớn nhỏ, từ những chuyến đi thiện nguyện ở vùng cao đến những hoạt động câu lạc bộ , sinh hoạt ở xã. Phong ngồi nghe tôi kể rất chăm chú. Đôi mắt long lanh của cậu ánh lên vẻ mong đợi và khao khát. Cậu khẽ nói: “Chị giỏi thật đó! Thế giới xung quanh chị là như vậy sao? Em rất muốn trở thành một người như chị!” Đó là lần đầu tiên có người lặng lẽ ngồi nghe tôi kể về những mộng tưởng của mình. Cũng là lần đầu tiên có người nói rằng họ muốn trở thành một người như tôi. Chính khoảnh khắc đó tôi bắt đầu tin vào chính mình, dám để những suy nghĩ bay xa hơn khỏi giới hạn mà bấy lâu nay tôi tự đặt ra.
Trở lại với nhịp sống quen thuộc, tôi chợt nhận ra mình đã không còn là cô bé rụt rè như ngày trước. Tôi vẫn thích sự yên tĩnh, vẫn thấy tim mình đập nhanh mỗi khi đứng trước đám đông, nhưng khác ở chỗ, tôi không còn để nỗi sợ quyết định mình sẽ dừng lại. Tôi học cách bước thêm một bước, dù còn ngập ngừng; học cách cất lên tiếng nói của mình, dù giọng nói vẫn đôi lúc run run.
Đến bây giờ, tôi vẫn tin rằng điều quý giá nhất của buổi thiện nguyện đầu tiên không phải là những gì tôi đã trao đi, mà là con người mới mà tôi tìm thấy trong chính mình. Một cô gái từng chỉ biết cúi đầu vào sách vở đã dám ngẩng đầu nhìn cuộc sống rộng lớn hơn. Tôi hiểu rằng trưởng thành không chỉ được đo bằng điểm số, mà còn bằng sự đồng cảm, lòng biết ơn và sự can đảm thay đổi bản thân.
Có lẽ, hành trình trưởng thành của tôi bắt đầu từ chính ngày hôm ấy - ngày tôi bước ra khỏi chiếc vỏ bọc của mình và nhận ra rằng, khi ta mở lòng với cuộc sống, cuộc sống cũng sẽ dịu dàng mở lòng với ta.