Hành trình đạp xe 300km bứt phá chính mình
Bởi Lê Khả Thi - Trường Đại học Y khoa Vinh (VMU)
Là một sinh viên Y khoa ở thành phố Vinh, cuộc sống của tôi luôn xoay quanh với giảng đường, bệnh viện và những cuốn giáo trình dày hơn nết người yêu cũ . Đó là một thế giới an toàn, nhạt nhòa nhưng đôi khi khiến tôi cảm thấy bản thân đang tự khóa một bản năng nào đó trong chính tôi. Với bản tính vốn thích khám phá và bất đồng mọi thứ xung quanh, tôi luôn khao khát được va nhau với đời bằng một trải nghiệm khắc nghiệt nào đó. Chính vì vậy, vào dịp nghỉ lễ 2/9/2026, tôi đã đưa ra một quyết định bất cần đời, đó là tự tôi đạp xe từ Vinh ra Hà Nội với quãng đường hơn 300km, để có thể tận mắt chiêm ngưỡng lễ diễu binh, diễu hành mừng kỉ niệm 80 năm Quốc khánh Việt Nam. Chuyến đi không chỉ là một cuộc phiêu lưu vượt qua giới hạn thể lực, mà còn mang lại cho tôi những bài học đắt giá về ý chí và sự trưởng thành, và cũng có đắt đỏ về đi lại, ăn ở.
Vào ngày 29/8/2026, tôi đã vác balo và cuốn theo chiều bay của con chiến mã chạy bằng hạt gạo Việt Nam. Chuyến đi ban đầu tương đối bình an, bỗng nhanh chóng nhường chỗ cho thực tế khốc liệt ngay khi tôi chạm mặt Quốc lộ 1A. Đó không phải là một lối đi yên bình, mà là một đấu trường thực sự để thử thách bản lĩnh. Chạm mặt với những quái xế trên đường , tôi khép nép vào trong góc đường với hi vọng vượt qua con đường đầy rủi ro nhưng không kém phần thử thách. Và rồi 150km đầu tiên đã hoàn thành, tôi đã đặt chân đến địa phận Thanh Hóa. Ông trời quả không phụ lòng người, người ban ngày cho tôi một trận mưa bùm bùm, rột rạt như đang trêu đùa với tôi như cách crush tôi đã từng làm. Bắp chân tôi bắt đầy căng cứng, các khớp cơ kêu gào thảm thiết do tích tụ acid lactic – một phản ứng sinh lý mà tôi đã học thuộc lòng trên giảng đường, nhưng giờ đây đang trực tiếp tra tấn cơ thể tôi.
Đỉnh điểm cơn ác mộng là vào đêm ngày 30, khi đã tiến đến Cố đô Hoa Lư ở mảnh đất Ninh Bình, lốp xe sau chợt bắn pháo hoa như chúc mừng tôi đạt được 200km. Ái chà đó là màn nổ lốp ngay giữa một đoạn đường vắng vẻ, xung quanh chỉ có đèn đường và xe tiếng gió hú hé. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, tôi run rẩy đẩy con chiến mã trong sự đơn độc, tôi gần như kiệt sức muốn nằm lăn lộn giữa con đường đầy bùn đất và nước mưa. Nhưng trong bóng tối sẽ luôn hiện hữu ánh sáng, tôi đã tìm thấy quán sửa xe và chỗ nghỉ ngay sát nhau. Tôi nhận ra đôi khi bước tiếp là mở ra cơ hội cho mình.
Đã là ngày thứ 3 (31/8), tôi đã vượt qua những con đường đầy bùn đất, những dốc cao Ninh Bình để bước tới đất Hà Nam anh hùng. Cảm giác chinh phục đỉnh dốc, để mặc cho chiếc xe lao dốc tự do với tốc độ xé gió, cảm nhận luồng khí lạnh mơn man trên da thịt là phần thưởng vô giá cho những kẻ dám dấn thân. Tôi nhận ra, thế giới ngoài kia kỳ vĩ hơn rất nhiều qua lăng kính của một kẻ vừa tự tôi vượt qua thử thách. Vào đêm hôm đó, tôi đã chạm cửa thủ đô giữa cờ hoa rực rỡ và dòng người đang ăn mừng Tết Độc lập. Nhìn lại hành trình hơn 300 km đầy vết xước, bùn đất và mồ hôi, tôi hiểu rằng tôi đã vượt qua giới hạn của bản thân và sẵn sàng chinh phục những thử thách tiếp theo.
Chuyến phiêu lưu này là bài học đắt giá nhất mà tôi từng trải qua. Để trở thành một người bác sĩ có thể gánh vác sự sống của bệnh nhân, trước hết tôi phải có một cái đầu lạnh trước khủng hoảng, một tinh thần thép trước nghịch cảnh và một trái tim quả cảm không ngại dấn thân. Vùng an toàn có thể giữ ta sống sót, nhưng chỉ có bão giông mới khiến ta trưởng thành. Bước chân ra khỏi chiếc kén an toàn, tôi biết tôi đã sẵn sàng cho mọi thử thách khốc liệt hơn trên con đường Y khoa phía trước.
#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi