Hành trình tìm lại chính mình
Bởi Nguyễn Đinh Nhật Hà My - Đại học Giao thông vận tải
Có người từng nói rằng vùng an toàn là nơi khiến con người cảm thấy dễ chịu. Nhưng với mình, có một khoảng thời gian vùng an toàn lại chính là nơi mình tự giam mình trong những nỗi sợ, sự hoài nghi và những suy nghĩ tiêu cực. Mình từng nghĩ chỉ cần im lặng chịu đựng thì mọi chuyện sẽ tự qua. Đến khi nhìn lại, mình mới nhận ra trải nghiệm thay đổi mình nhất không phải là một sự kiện lớn, mà là hành trình học cách đối diện với chính mình.

Khi bước vào đại học, mình mang theo nhiều kỳ vọng. Mình tin rằng chỉ cần chăm chỉ thì sẽ theo kịp mọi người. Nhưng thực tế không hề đơn giản. Khối lượng kiến thức lớn, cách học hoàn toàn mới và áp lực về điểm số khiến mình dần đánh mất sự tự tin. Có những môn học mình không đạt kết quả như mong muốn. Mỗi lần nhìn vào bảng điểm, mình lại tự hỏi liệu mình có đủ năng lực hay mình đã chọn sai con đường.
Điều khiến mình mệt mỏi hơn cả không phải là những con điểm, mà là những suy nghĩ trong đầu. Chúng cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Chỉ cần nghĩ đến việc học, mình lại nghĩ đến tương lai, rồi nghĩ đến những kỳ vọng của gia đình, rồi lại sợ bản thân sẽ thất bại. Những suy nghĩ ấy nối tiếp nhau thành một vòng lặp mà mình không biết phải thoát ra bằng cách nào. Khoảng thời gian đó kéo dài hơn nửa năm. Mình vẫn đi học, vẫn hoàn thành bài tập, nhưng bên trong lúc nào cũng cảm thấy nặng nề và mất phương hướng.

Đúng lúc đó, mình gặp một chấn thương nhỏ khi bị bong gân cổ chân. Ban đầu mình chỉ nghĩ đó là một tai nạn không đáng kể. Thế nhưng việc phải đi lại chậm chạp, không thể sinh hoạt như bình thường khiến mình nhận ra một điều: có những lúc cuộc sống buộc mình phải dừng lại. Trước đây, mình luôn trách bản thân vì chưa đủ nhanh, chưa đủ giỏi, chưa đủ tốt. Nhưng khi cơ thể cần thời gian để hồi phục, mình hiểu rằng tâm trí cũng cần được nghỉ ngơi và chữa lành. Không phải lúc nào cố gắng nhiều hơn cũng là cách giải quyết mọi vấn đề.

Sau khoảng thời gian đó, mình bắt đầu bằng việc đơn giản nhất: không tự trách bản thân mỗi khi làm chưa tốt, và tự nhắc mình chỉ cần tiến bộ hơn ngày hôm qua. Mình không còn cố gắng ôm hết mọi áp lực một mình. Mình học cách chia nhỏ mục tiêu thay vì nhìn vào cả một chặng đường dài. Mình chủ động tìm hiểu những lĩnh vực khiến mình hứng thú như truyền thông, sáng tạo nội dung và các hoạt động dành cho sinh viên. Mình cũng bắt đầu tìm kiếm những môi trường mới để gặp gỡ nhiều người hơn, học hỏi nhiều hơn và thử những điều trước đây mình luôn ngại vì sợ mình chưa đủ giỏi.

Những thay đổi ấy không khiến mình trở thành một con người hoàn toàn khác chỉ sau một đêm. Đến bây giờ, mình vẫn có những ngày lo lắng trước kỳ thi, vẫn có lúc nghi ngờ chính mình. Nhưng điều khác biệt là mình không còn để những nỗi sợ quyết định mọi lựa chọn nữa. Thay vì hỏi: “Nếu mình thất bại thì sao?”, mình bắt đầu hỏi: “Nếu mình không thử thì sao?” Chính sự thay đổi trong cách suy nghĩ ấy đã giúp mình bước ra khỏi vùng an toàn lớn nhất – vùng an toàn của sự tự ti.

Mình nhận ra rằng trưởng thành không phải là lúc mình không còn gặp khó khăn, mà là khi mình đủ dũng cảm để đối diện với chúng. Mỗi lần vượt qua một nỗi sợ nhỏ, mình lại hiểu bản thân hơn một chút. Mỗi lần dám thử một điều mới, mình lại mở ra thêm một cơ hội để phát triển.

Đó cũng là lý do mình muốn tìm đến những môi trường có thể giúp mình tiếp tục bước ra khỏi giới hạn của bản thân. Mình tin rằng khi được làm việc cùng những con người tích cực, được lắng nghe nhiều góc nhìn khác nhau và được tham gia vào những hoạt động tạo ra giá trị cho cộng đồng, mình sẽ không chỉ phát triển kỹ năng mà còn học được cách tạo nên những tác động tích cực cho người khác.

Nhìn lại hành trình đã qua, mình hiểu rằng “ấn ký” lớn nhất không phải là những khó khăn mình từng trải qua, mà là sự thay đổi mà chúng mang lại. Chính những tháng ngày loay hoay, những lần vấp ngã và cả những khoảnh khắc tưởng như muốn bỏ cuộc đã dạy mình cách kiên nhẫn với bản thân, biết chấp nhận những thiếu sót và không ngừng tiến về phía trước. Có lẽ mình vẫn chưa phải là phiên bản tốt nhất của chính mình, nhưng mình tin rằng chỉ cần còn sẵn sàng bước tiếp, mỗi trải nghiệm sẽ tiếp tục trở thành một dấu ấn đẹp trên hành trình trưởng thành của mình.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.