Hãy cứ tự tin chinh phục ước mơ , vì cuộc sống mình là do mình quyết định nó
Bởi Nguyễn Văn Hiếu - THPT Hoài Đức A
Bác Hồ từng dạy: “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không kiên, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên”. Và với em, con đường theo đuổi ước mơ lại càng khó khăn hơn bao giờ hết, bởi em xuất phát không bằng bạn bè, nhưng lại có ước mơ vô cùng xa vời được vào  cổng trường Trung học Phổ thông hàng đầu của huyện – ngôi trường mà bao người mơ ước, nơi chỉ có những học sinh xuất sắc mới đủ tiêu chuẩn vào học. Nhiều người đã khuyên em từ bỏ, nhưng em vẫn tin rằng: chỉ cần không bao giờ ngừng bước, mọi chuyện tốt lành sẽ đến với mình .
Từ nhỏ, kết quả học tập của em luôn chỉ ở mức trung bình, thậm chí có môn còn yếu kém. Những bài toán phức tạp, những bài văn cần suy luận, những kiến thức lịch sử địa lý dày đặc… dù em có chăm chỉ lắng nghe nhưng vẫn chẳng thể hiểu. Nhiều lần cầm bài kiểm tra điểm thấp, em lại ngồi nhìn chằm chằm rồi thở dài , bố mẹ dù luôn luôn an ủi sát kề truyền động lực cho em nhưng em biết bố mẹ cũng đang buồn đến nhường nào. Từ khi biết em đặt nguyện vọng 1 là Hoài Đức A - ngôi trường với 60 năm thành lập và thành tích nổi trội , vô vàn giải cấp tỉnh , có năm còn có thủ khoa toàn quốc, Bạn bè đều nói em cố gắng cũng chẳng thể chạm tới, người thân nhẹ nhàng khuyên em chọn một trường gần nhà cho dễ, thầy cô cũng bảo em nên đặt mục tiêu thấp hơn một chút cho phù hợp với năng lực. “Đừng mơ quá xa”, “biết mình biết ta là tốt nhất” – những lời đó cứ văng vẳng bên tai, làm em khóc thầm mỗi tối và có lúc em cũng hoài nghi: “Liệu mình có thực sự cố gắng vô ích không?”. Nhưng mỗi khi nghĩ đến lời dạy của Bác, nghĩ đến cổng trường em hằng mong ước, ngọn lửa trong lòng em lại bùng cháy trở lại: “Tại sao người khác làm được, mình lại không quyết tâm thử một lần?”.

Thế là em bắt đầu hành trình của riêng mình, với từng bước nhỏ nhưng vững chắc. Ngày ngày, khi bạn bè đã nghỉ ngơi, đèn học của em vẫn sáng đến mười hai giờ đêm, một giờ sáng. Từng dòng chữ chép tay, từng bài toán làm đi làm lại, từng câu hỏi chưa hiểu em đều mạnh dạn nhờ thầy cô, bạn bè giải đáp. Có những hôm thức khuya xong sáng sớm lại phải đi học, kèm với bao cơn buồn ngu. Có lúc ngồi trong lớp, mắt cứ nhắm lại tự nhiên, mỗi khi đó em lại đi rửa mặt , gãi đầu gãi tai để giữ tỉnh táo, ghi chép từng lời thầy giảng. Có lần em ốm sốt cao, em vẫn vừa nằm nghỉ vừa lặp lại từng từ tiếng anh ,từng công thức toán học trong đầu ,nhiều lần mẹ bảo nghỉ ngơi đi con ,em liền đáp: “Con nghỉ một ngày, ngày mai sẽ phải gấp đôi công sức để bù lại đó mẹ ơi”. Nhiều lúc muốn khóc, muốn buông xuôi hết tất cả, nhưng lời Bác lại vang vọng trong đầu, em tự nhủ: “Nếu bây giờ dừng lại, bao nỗ lực bấy lâu đều tan thành mây khói. Còn nếu tiếp tục, dù chỉ thêm một chút, em cũng đã đến gần ước mơ hơn một chút”.

Em biết mình không thông minh bằng ai, xuất phát điểm không cao bằng ai, nhưng em có điều mà không phải ai cũng có: đó là niềm tin vào chính mình và ý chí không bao giờ khuất phục. Người ta có thể nghi ngờ năng lực của em, có thể khuyên em từ bỏ, nhưng không ai có quyền ngăn cản em cố gắng. Ngọn đèn học mỗi đêm, những lần bỏ bữa để chạy vội đi học thêm , những lần mệt mỏi chỉ muốn nghỉ một chút nhưng chẳng được, tất cả đều là minh chứng cho một điều: chỉ cần có lòng kiên trì, quyết tâm thì khó khăn mấy cũng vượt qua được.

Rồi sự cố lại đến với em , ngày thi, do sự hoảng loạn và áp lực nên em đã làm sai rất nhiều câu dễ lấy điểm . Sau hôm đó em lại dần mất niềm tin rằng mình sẽ đỗ nguyện vọng 1 hay thậm chí cả 3 nguyện vọng , những đêm trằn trọc chẳng ngủ nổi , những lần lau nước mắt trong thầm lặng . Nhưng câu nói của Tagore " nếu bạn khóc vì mặt trời lặn bạn sẽ bỏ lỡ những vì sao " đã tiếp thêm động lực cho em để vượt qua được cái hố sâu đó nuốt những giọi nước mắt lại vào trong , tự tìm con đường mới cho bản thân như đi học nghề hay học giáo dục thường xuyên , ....

Và rồi ngày đó cũng đến 19/6 toàn thành phố Hà Nội biết điểm thi cấp 3 , cả nhà cũng chẳng mấy tin em sẽ đỗ nguyện vọng 1 và cả em cũng vậy , điều diệu kì đã xảy ra với em , em đã đỗ nguyện vọng 1 niềm tự hào và hạnh phúc trào dâng, bao nhiêu giọt nước mắt em cất giấu trong lòng đc tuôn ra .Em tự thầm trong lòng rằng hành trình cố gắng này chẳng vô ích và đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều: em hiểu rằng sự tự tin không đến từ việc mình hoàn hảo, mà đến từ việc em dám đối mặt với yếu kém của chính mình và kiên trì vượt qua nó. Em cũng hiểu rằng: điều tuyệt vời nhất không phải là đến được đỉnh cao như mong đợi, mà là khi nhìn lại, em thấy mình đã đi được một chặng đường mà ngay cả bản thân em cũng không ngờ có thể làm được.

Gửi đến chính em, và gửi đến những ai cũng đang có ước mơ xa vời mà bị mọi người chê bai cười nhạo: Đừng bao giờ để lời nói của người khác làm tắt đi ngọn lửa trong tim mình. Sự yếu kém hôm nay không nói lên điều gì, chỉ cần bạn giữ vững quyết tâm như lời Bác dạy, không bao giờ ngừng vươn lên, bạn sẽ tự mình tạo ra những điều kỳ diệu. Vì khi bạn thực sự cố gắng hết mình, ước mơ sẽ không bao giờ phụ lòng người. Vậy bạn có những ước mơ nào như thế không? Và bạn đã vượt qua những lời khuyên ngăn đó như thế nào?
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.