Hiểu chính mình, cuộc sống ý nghĩa
Bởi Nguyễn Ngọc Khánh Trâm - Đại học Y Dược (Ho Chi Minh University of Medicine and Pharmacy)
"Sự thông minh nội tâm (khả năng thấu hiểu chính mình) là loại trí tuệ quan trọng nhất, bởi vì nếu bạn không biết mình muốn gì, bạn sẽ không bao giờ có thể xây dựng một cuộc sống ý nghĩa." - Howard Gardner.
Tôi luôn đau đáu trong mình một niềm khao khát mãnh liệt để tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi: Tôi là ai? Tôi tồn tại vì lý do gì? Cuộc đời của tôi mang ý nghĩa gì? Mục đích đến tận cùng chính là để tôi có được một cuộc đời đáng quý, ý nghĩa và vẹn tròn.
Mòn mỏi trong suốt những năm tháng cấp ba quý giá, tôi vật lộn với bản thân nhằm tìm cho bằng được câu trả lời lý tưởng nhất, biến chính mình thành một mớ hỗn độn mà chẳng thu hoạch lấy được tí ti gì hữu ích.
Chỉ đến lúc rời khỏi vòng tay của gia đình, cách xa nơi thân thương và quen thuộc nhất để tiến vào cánh cửa Đại học rộng mở, tôi mới dần nhận thức được một việc quan trọng, một yếu tố nắm vai trò cốt lõi trong công cuộc thấu hiểu chính mình của tôi, không gì ngoài việc tôi chưa bao giờ thực sự dám đi bước đầu tiên tiến ra khỏi vùng an toàn của chính bản thân mình. Tại nơi xa lạ không người thân quen, lần đầu tiên trong đời tôi phải lẻ loi đối mặt với cuộc khủng hoảng lớn chưa từng có. Như kẻ lạc đường lầm lũi, cố bước trong biển sương mù dày đặc che đi cả ánh sáng, tôi dè dặt từng bước, cẩn thận từng li để mò tìm lấy một lối ra, một con đường dẫn tôi đến chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa luôn đóng kín kia.
Trời không phụ lòng người, chỉ trong một buổi chiều tình cờ, tôi thành công giải mã được hai câu hỏi đầu tiên, thứ khiến cả ba năm trời tôi thao thức trăn trở, hóa ra lại được tìm thấy bằng một cách giản đơn đến thế! Buổi hướng nghiệp đầu năm nhất, với chuyên ngành của mình, quả thực tôi rất lấy làm tâm đắc và đã tìm hiểu kỹ càng từ trước đó, nên tôi chẳng mảy may có chút gì là bất ngờ về những đề mục được nhắc đến trong buổi hôm ấy, cho đến khi một trong số những giảng viên bắt đầu nhắc đến lý tưởng của chính bản thân ông.
“ Tôi muốn xây dựng một nơi thật hạnh phúc, mọi người khỏe mạnh, những đứa trẻ nô đùa vui vẻ. Để đạt được điều tưởng chừng như viễn vông đó, tôi cần sức mạnh cho chính mình và hơn tất cả là sự cố gắng của tất cả các em!”
Lắng nghe lời thầy nói, các mảnh ghép rời rạc trước đó dần hoàn thiện, tôi bỗng dưng như sực tỉnh. Đúng là như vậy! Tôi là một người bình thường đã chọn làm một sinh viên ngành phục hồi chức năng để rồi tôi sẽ là một nhân viên y tế. Tôi tồn tại là vì chính bản thân tôi và hơn hết nữa là vì gia đình, vì mọi người và vì cộng đồng. Kể từ lúc nhận thức được những điều ấy, tôi hiểu rõ bản thân mình muốn gì và tôi cần phải làm những gì để đạt được điều đó. Khi đã biết cái đích mà mình cần đến, tôi như chú chim nhỏ được thả khỏi chiếc lồng sắt, mặc sức mình mà bay lượn trên trời xanh. Nhưng con người tôi ấy mà, có được rồi lại càng muốn hơn, không thấy đủ chỉ với hai câu hỏi được giải đáp, thế là tôi dấn thân mình vào các hoạt động ngoại khóa, mở rộng vòng tròn quan hệ để tìm được người đồng điệu.
Không làm thì thôi, càng làm tôi lại càng thấu đáo thêm về lý tưởng của bản thân. Tôi dần nhận ra câu hỏi cuối cùng đó đã được trả lời từ lâu rồi, khi lần đầu đi phát quà cho các em ở bệnh viện nhi đồng, lần đầu nhận được lời cảm ơn khi giúp đỡ người khác và nhất là khi những nụ cười hạnh phúc xuất hiện quanh mình. Ra là thế!
Từ vài câu chữ về trải nghiệm của riêng tôi, tôi mong rằng những người đã và đang lầm lũi trong màn đêm sẽ nhận được chỉ dẫn và mau chóng tìm thấy cho mình ánh sáng.