In The End, It DOES Matter: Dấu ấn Neurodivergent giữa 20 năm AIESEC
Bởi Trương Đăng Phong - Đại học Giao thông vận tải (UTH)
Đồng hồ điểm sang ngày 15/7. Ánh nến hắt vệt sáng leo lét lên bức tường tĩnh lặng. Sinh nhật tuổi mới của tôi chỉ có một mình, quẩn quanh cùng tiếng piano dạo đầu quen thuộc của bài In The End.
"Time is a valuable thing, watch it fly by as the pendulum swings..."
Câu hát vang lên, kéo tâm trí tôi về một buổi sáng giữa tháng Tư tại ngày diễn ra vòng Assessment Center (AC) của AIESEC, nơi tôi lần đầu đối mặt với một chiếc đồng hồ đếm ngược khắc nghiệt. Khoảnh khắc ấy ngắn ngủi, nhưng đủ sức đập vỡ chiếc vỏ bọc tôi đã cất công xây dựng ròng rã nhiều năm.
Tôi, một sinh viên Logistics quen với quy trình rành mạch của chuỗi cung ứng, bỗng bị đẩy vào một vòng phỏng vấn nhóm không có công thức định sẵn. Xung quanh là những bạn trẻ Gen Z trạc tuổi, ai cũng tự tin, sắc sảo. Khi thời gian đếm ngược, căn phòng nhanh chóng trở thành chiến trường của những luồng ý kiến đan chéo.
Với một người thuộc phổ Đa dạng thần kinh (Neurodivergent) như tôi, áp lực không chỉ đến từ độ khó đề bài, mà còn từ mớ âm thanh hỗn độn trong tâm trí. Những luồng suy nghĩ phi tuyến tính va đập nhau, đẩy tôi vào trạng thái quá tải cảm giác (sensory overload). Tôi vừa căng tai phân tích ý kiến xung quanh, vừa gồng mình dập tắt sự nhiễu loạn trong đầu, vừa vắt kiệt sức giữ giao tiếp bằng mắt, chỉ để không ai phát hiện sự "lệch nhịp" của mình.
"I tried so hard and got so far..."
Câu hát ấy như nói hộ nỗi uất ức thẳm sâu lúc đó — rằng tôi đã vắt kiệt sức để ngụy trang (masking), ép mình tư duy đường thẳng, cố khoác lên vẻ tập trung hoàn hảo như người khác. Nhưng càng cố nhét bộ não Neurodivergent vào chiếc hộp nguyên tắc chuẩn mực, tôi càng bế tắc.
"I had to fall to lose it all..."
Ngay khoảnh khắc tưởng chừng sắp ngạt thở vì lớp mặt nạ ấy, tôi chọn "buông". Tại sao phải che giấu sự khác biệt của mình? Tôi nhắm mắt, hít thở sâu, để khả năng kết nối dữ liệu nhảy cóc — đặc quyền của một tâm trí đa dạng — được tự do hoạt động. Thật bất ngờ, khi không còn ép mình tư duy theo đường thẳng, những mảnh ghép bắt đầu ăn khớp với nhau. Tư duy hệ thống của ngành Logistics kết hợp với góc nhìn phi tuyến tính giúp tôi nhìn ra mắt xích mấu chốt: chúng tôi đang sa đà giải quyết ngọn ngành thay vì gỡ rối từ gốc rễ.
Tôi gạt đi sự e ngại của kẻ "lệch chuẩn" và cất tiếng nói. Không gian ồn ào bỗng khựng lại. Khi tôi dõng dạc tháo gỡ điểm nghẽn và kéo luồng thảo luận đi đúng hướng, những cái gật đầu xuất hiện. Chiếc mặt nạ vỡ vụn. Tôi được là chính mình, với trọn vẹn sức mạnh của sự khác biệt.
Sau khi interview xong AC, tôi cảm nhận bầu không khí ngột ngạt đã được thay bằng những luồng gió mát rượi. Vài ngày sau, email thông báo rớt AC đến đúng như dự đoán, nhưng tôi không sụp đổ. Tôi biết mình đã giành chiến thắng vang dội hơn nhiều: chiến thắng bản thân. Sau cú vấp ấy, tôi vẫn tiếp tục tham gia các sự kiện của AIESEC dành cho giới trẻ. Có lần, tình cờ gặp lại vài member từng biết tôi ở vòng AC, họ mỉm cười hỏi: "Rớt rồi, mùa sau liệu có định comeback không?". Tôi không ngần ngại đáp: "Nếu có comeback, chắc chắn sẽ là một phiên bản càn quét và mạnh mẽ hơn gấp bội".
Bài hát khép lại, kéo tôi về với ánh nến lung linh trước mắt. Nhìn rộng hơn, hành trình 20 năm kiến tạo thế hệ lãnh đạo trẻ của AIESEC Việt Nam chưa bao giờ là câu chuyện của những cá nhân hoàn hảo đi theo khuôn mẫu. Đó là bản hòa ca của hàng ngàn sự khác biệt, dám thử và dám sai. Một tâm trí Neurodivergent tưởng chừng đi chệch khỏi quy trình rành mạch, rốt cuộc lại tìm thấy điểm chạm của riêng mình.
"In the end, it DOES matter".
Sự đa dạng tư duy không phải khiếm khuyết, mà là một lăng kính độc đáo, một mảnh ghép cho bức tranh 20 năm đa sắc của AIESEC. Dấu ấn, suy cho cùng, chính là khoảnh khắc ta dám đập vỡ lớp mặt nạ để ôm trọn cơn bão bên trong, lấy đà cho một bứt phá mạnh mẽ hơn ở tương lai.