Kẻ ngốc theo đuổi mặt trời
Bởi Tán Hữu Trí - THPT Chuyên Lê Quý Đôn

Có những người sinh ra đã rực rỡ như ánh mặt trời, còn mình từng quen thu mình làm một cái bóng. Sự nhút nhát và mặc cảm yếu kém về bản thân đã đan thành một chiếc kén vô hình, an toàn nhưng ngột ngạt. Mình sợ những ánh nhìn đánh giá, sợ thất bại, và sợ nhất là tự đưa ra quyết định. Gật đầu chấp nhận sự an bài của người khác luôn là cách dễ dàng nhất để tồn tại và che giấu sự kém cỏi.
Nhưng tuổi trẻ đâu ai có thể trốn mãi trong kén, nhất là khi sâu thẳm bên trong vẫn khao khát một lần bước ra ánh sáng. "Vụ nổ" phá vỡ lớp vỏ bọc ấy đến vào năm lớp 9, khi gia đình định hướng mình thi Chuyên Vật Lý. Dù hoang mang tột độ, mình vẫn lao vào học suốt ba tháng hè với hy vọng sự chăm chỉ sẽ bù đắp tư chất. Nhưng thực tế đã tạt một gáo nước lạnh: mình chỉ nhận về điểm 5 tròn trĩnh ở lần thi thử đầu tiên. Mọi thứ sụp đổ khi giáo viên phụ trách khuyên mình rút khỏi kỳ thi Học sinh giỏi thành phố vì sợ ảnh hưởng đến uy tín của trường.
Cảm giác bị từ chối trước khi kịp xuất phát khiến mình chênh vênh và định bỏ cuộc. Nhưng ngay khoảnh khắc định quay lưng, một câu nói chợt vang lên trong đầu: "Đời người có mấy lần để thử đâu, nên hãy cứ sống hết sức mình."
Câu nói ấy đã tạo ra vết nứt trên lớp vỏ tự ti. Lần đầu tiên, mình dám lên tiếng bảo vệ mong muốn của bản thân, xin cô cho cơ hội ở lại đội tuyển. Cuối năm, mình mang về giải Ba. Đó không phải giải cao nhất, nhưng là tấm huy chương cho lòng can đảm.
Khi đã nếm vị ngọt của việc thoát khỏi vùng an toàn, người ta sẽ không cam tâm đứng yên. Kỳ thi tuyển sinh lớp 10 đến gần, thay vì ôn đều Toán, Văn, Anh để nắm chắc suất an toàn, mình có một quyết định điên rồ: "All in" vào môn Lý. Mình cược toàn bộ thời gian và tâm trí để giải đề. Có những đêm hoang mang tột độ: Nhỡ quyết định này sai? Nhỡ trượt cả chuyên lẫn thường?
Nhưng mình chợt nghĩ: "Khi bạn đã quyết định theo đuổi mặt trời, dù không thấy được ánh sáng lung linh của ngàn sao, thì bạn cũng đã tắm mình trong thứ ánh sáng rực rỡ nhất." Thà hối tiếc vì dũng cảm theo đuổi đam mê, còn hơn hối hận vì chưa từng dám thử.
Thực tế chẳng phải giấc mơ hoa hồng. Ngày thi đầu tiên, môn Toán không như kỳ vọng khiến áp lực đè nặng tưởng chừng nghẹt thở. Nhưng nhờ gia đình ở bên động viên không phán xét, mình bước vào phòng thi chuyên Vật Lý với cái đầu lạnh và trái tim nóng. Mình giải quyết trọn vẹn gần như toàn bộ đề, tiếc nuối duy nhất là đành bỏ trống câu thấu kính do "dốt" hình học.
Ngày nhận kết quả, mình được 9 điểm chuyên và chính thức bước vào ngôi trường mơ ước với tư cách Á khoa. Dù gợn chút tiếc nuối khi thua Thủ khoa vỏn vẹn 0,25 điểm, nhưng nhìn lại chặng đường, mình nhận ra: 0,25 điểm ấy, hay con điểm 5 năm lớp 9, chưa bao giờ là thước đo giá trị con người mình.
Dấu ấn lớn nhất tuổi 15 không phải danh hiệu Á khoa, mà là khoảnh khắc một đứa trẻ tự nhận "yếu kém" dám xin cô ở lại đội tuyển, dám cược thanh xuân đuổi theo "mặt trời" của riêng mình.
Vùng an toàn giữ ta không vấp ngã, nhưng lại tước đi cơ hội xem đôi cánh có thể sải rộng nhường nào. Trưởng thành không phải là đạt sự hoàn hảo, mà là dám chấp nhận khiếm khuyết (như câu thấu kính năm ấy) để dốc lòng vì khao khát thực sự.
Giờ đây, gửi đến những người trẻ đang chênh vênh, hay chính bản thân mình của những ngày xưa cũ, mình chỉ muốn nói:
"Sống không dũng cảm là uổng phí thanh xuân. Tuổi trẻ mà không xông pha, về già lấy đâu ra câu chuyện để kể."
Đừng sợ những quyết định liều lĩnh hay vùng an toàn bị vỡ. Bởi chỉ khi dám đuổi theo mặt trời rực rỡ, bạn mới biết đôi chân mình có thể đi xa đến đâu.
#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi