Khi bạn nghiêm túc với mục tiêu của mình, cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được điều đó.
Bởi Phan Hồ Ngọc Phụng - Trường THPT Krông Bông
Tháng 7/2025.

Mình - Ngọc Phụng, 16 tuổi - đang chật vật với ba chữ “vùng an toàn”.
Mình dám chắc rằng trên hành trình mà chúng ta trưởng thành, không ít lần chúng ta đã nghe những lời khuyên quen thuộc như: “Tuổi trẻ phải mạnh mẽ, bứt phá, bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân.”, “Em cần khám phá bản thân mình là ai…” Mọi người thường vẽ cho chúng ta một đích đến toàn màu hồng nhưng ít ai chỉ cho chúng ta nên bắt đầu từ đâu. Và mình đã lầm tưởng rằng phải đạt được những thành tựu to lớn hay phải thật giỏi, thật xuất sắc như người này, người kia, thì mới có thể gọi là “thành công bước ra khỏi vùng an toàn”. Thế là mình tự đặt cho bản thân một mục tiêu thật lớn, lớn đến mức ngay từ khi bắt đầu, mình đã thấy bản thân thật kém cỏi. Mình cố gắng nhưng rồi cũng thất bại, và tất nhiên, điều đầu tiên mình làm không phải là nhìn lại để điều chỉnh mục tiêu mà là thất vọng, nghi ngờ năng lực của chính mình. Nhìn xung quanh, ai cũng giỏi và đạt được những điều đáng ngưỡng mộ nhưng sao mình vẫn chậm chạp, ì ạch như thể ai cũng đang nỗ lực để đi từng bước lớn đến đích còn mình thì lười biếng nhích từng bước nhỏ.

“Mình chưa đủ giỏi như trước giờ mình từng nghĩ”

Và rồi, mình tình cờ đọc được cuốn Chiến binh cầu vồng của tác giả Andrea Hirata. Cuốn sách kể về những đứa trẻ nghèo mang trong mình khát vọng học tập mãnh liệt. Trong đó, nhân vật khiến mình nhớ nhất là Borek – một cậu bé đam mê về việc rèn luyện cơ bắp nên được bạn bè ưu ái gọi là Samson. Ban đầu, mọi người xem đó là một sở thích kì cục. Nhưng đến sau này, ai cũng ngưỡng mộ Samson vì cậu bé không ngừng nỗ lực để đạt được mục tiêu. Trong khi nhiều người, trong đó có mình, vẫn còn mải mê đi tìm câu trả lời cho câu hỏi "Mình là ai?", thì Samson đã tìm thấy cái tôi của mình và cậu đã bỏ qua được giai đoạn tìm kiếm bản thân - giai đoạn mà người ta chật vật và thiếu tin tưởng vào bản thân. Cậu bé ấy đã có cho mình một hướng đi. Lúc ấy, mình mới hiểu việc bước ra khỏi vùng an toàn không nhất thiết mình phải cố ép bản thân đạt được một mục tiêu thật to lớn. Đôi khi, mình chỉ cần bỏ chút thời gian để lắng nghe bản thân, bắt đầu từ một điều rất nhỏ như một sở thích. Rồi từng chút một, mình kiên trì với nó mỗi ngày, điều nhỏ bé ấy sẽ lớn dần, và từng chút một giúp mình định hình lại bản thân.

Và mình cho bản thân thêm một cơ hội nữa. Mình làm mọi thứ lại từ đầu, nhưng mình cảm giác lần bắt đầu này khác xa với lần trước. Mình ở trong một tâm thế thoải mái hơn, tự tin hơn, không còn bị gò bó hay áp lực như lần trước. Mình không còn gượng ép bản thân trở thành phiên bản của một ai đó, mình chỉ muốn mình tốt hơn bản thân mình của ngày hôm qua một chút.

Tháng 7/2026, mình - Ngọc Phụng - đã bước sang tuổi 17.

Đến bây giờ khi nhìn lại, mình cảm ơn bản thân vì đã không chọn dừng lại. Chính quyết định đó đã giúp mình trở thành một “chú bướm” như hiện tại. Có thể đó vẫn chưa phải là phiên bản hoàn hảo nhất, nhưng ít nhất mình đã dám một lần thử cất cánh, dám nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài “chiếc vỏ kén” quen thuộc ấy. Mình biết ngoài kia vẫn còn rất nhiều “chú bướm” chưa dám rời khỏi chiếc kén của mình, giống như mình của trước đây. Nhưng các bạn hãy thật dũng cảm! Vì có lẽ điều làm thay đổi cả hành trình ấy không phải là đôi cánh tuyệt đẹp, mà là khoảnh khắc các bạn quyết định cho đôi cánh ấy được phép cất lên những nhịp vỗ đầu tiên.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.