Khoảnh khắc thay đổi chính mình
Bởi Nguyễn Gia Bảo - Đại học Công nghệ (HUTECH)
Có một thời gian tôi tin rằng sống ở mức "khá" là đủ. Không cần nổi bật, không cần cố gắng quá nhiều, chỉ cần không bị trách mắng là được. Tôi cứ đi học, đến trường thì gặp bạn bè trong lớp. Chuyện học tập cũng chẳng quan trọng, chỉ cần ở mức nhận giấy khen học sinh tiên tiến là đủ để gia đình khỏi la mắng. Mọi thứ chỉ nên làm đến một ngưỡng giới hạn rồi dừng lại, không cần vượt trội làm gì.

Tôi hồi đó rất thích chơi game, cứ đến dịp nào lớp đi làm lao động xong sớm là phải ở lại với những đứa bạn làm vài trận game để giải trí. Tối mà có bài tập thì làm, xong thì nhất định phải vào game. Cứ như thế cuộc sống là một vòng lặp của đi học, làm bài tập và chơi game.
Chỉ vài tháng sau đó, tài khoản game của tôi đã mất. Tôi thử đăng nhập vài lần, nhưng màn hình chỉ hiện dòng chữ "Sai mật khẩu". Lúc ấy tôi hiểu tài khoản gắn bó suốt những năm trung học cơ sở đã không còn nữa. Tôi cố níu giữ hy vọng bằng cách thử đăng nhập lại nhưng vô ích.

Khi ấy tôi rất sốc, giống như mất đi động lực để tiếp tục vậy. Vì điều đó mà tôi chỉ biết ngồi xem review phim, hay xem những bộ phim được đánh giá hay. Mỗi ngày tôi dành ra rất nhiều giờ đồng hồ chỉ để giết thời gian, chìm đắm trong thế giới của phim ảnh mà bỏ đi thực tại mà mình đang sống.

Tâm trạng tôi chả thiết gì đến hai từ "nỗ lực", thậm chí thức đến ba, bốn giờ sáng chỉ để cày nốt những tập phim anime, siêu anh hùng trong vũ trụ Marvel. Lúc ấy tôi xem phim không phải vì thích nữa mà là để quên đi mất mát.

Nhưng một hôm khi tôi đi ngủ, cơn đau đầu như hàng loạt mũi kim đâm vào não vậy. Mắt tôi không thể nhắm, trước mắt cứ xuất hiện ảo giác cây cỏ, hoa nở. Đêm hôm đó tôi thực sự sợ, không phải vì cơn đau mà sợ rằng nếu cứ tiếp tục thì tôi sẽ đánh mất chính mình. Thế rồi đêm đó mẹ tôi phải đưa tôi vào bệnh viện. Nhưng khi tới bệnh viện thì thứ tôi nhận được là vài viên thuốc từ y tá rồi đi về, ngày hôm sau ra phòng khám tư thì bác sĩ kê đơn và căn dặn tôi phải sửa đổi lại. Trên đường về, tôi suy ngẫm về chính mình, cơ thể tôi không phải cỗ máy để chạy theo những thú vui nhất thời.  

Sau hôm đó, tôi hạn chế sử dụng điện thoại. Buổi sáng dậy 5 giờ, ban đầu tôi chỉ chạy được vài trăm mét rồi bỏ cuộc. Đọc một trang sách thật khó nhưng tôi nghĩ đến những thứ vừa xảy ra, nó thúc đẩy tôi phải hành động. Ngày hôm sau tôi thử lại, rồi thử lại cho đến khi trở thành thói quen.

Mỗi ngày trôi qua, tôi nhận ra điều quan trọng không phải là bảng điểm hay kỹ năng mà là cách tôi nhìn bản thân. Tôi không còn lý do để trì hoãn.Tôi bắt đầu dành thời gian cho nhưng thứ trước đây từng bỏ lỡ: đọc sách, lập trình, vẽ và rèn luyện bản thân. Cứ thế tôi đã tự tin để thể hiện bản thân trên ngôi trường đại học, trên mạng xã hội, trên kênh Youtube của mình và sáng tạo ra Light Novel đầu tay dù chưa thấy thành quả gì lớn, nhưng tôi tin chỉ cần tiến về phía trước.

Ba năm trước tôi từng nghĩ sống bình thường là đủ. Hôm nay, điều tôi mong muốn không phải là hơn người khác mà là mỗi ngày đều tốt hơn chính mình của ngày hôm qua. Có lẽ dấu ấn của tuổi trẻ không phải là những thành công lớn, mà từ khoảnh khắc ta dám thay đổi khi cuộc sống buộc mình phải đối diện với chính mình.

#AIESECinVietnam
#DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.