không chỉ là 3200m
Bởi Lê Bảo Vy - Trường THPT chuyên Nguyễn Đình Chiểu

Điều khó nhất của một ngọn núi là đỉnh núi, tôi từng nghĩ như thế.
Cho đến ngày tôi ngồi ở lưng chừng bậc thang lên núi (khoảng 1/3 con đường), cúi đầu nhìn đôi chân mỏi mệt, lần đầu tiên tôi nhận ra: nơi đáng sợ nhất của một ngọn núi không phải là đỉnh, mà là khoảnh khắc người ta bắt đầu tin rằng mình không thể đi tiếp.
Tôi vốn không phải là một người tự tin. Từ nhỏ, tôi đã lớn lên giữa những người luôn xuất sắc. Trong gia đình, các anh chị đều là những người chăm chỉ và thành công theo cách riêng; ở trường, tôi cũng luôn gặp những người thông minh hơn, và giỏi hơn tôi. Tôi dần hình thành một thói quen rất kỳ lạ: thay vì nhìn xem mình đã đi được bao xa, tôi chỉ nhìn xem người khác đang đứng ở đâu và tự so sánh với bản thân. Có lẽ vì thế mà mỗi khi có một cuộc thi hay một thử thách mới, tôi lại tự hỏi: "Liệu mình có làm được, hay cũng chỉ mờ nhạt trước những người giỏi?"
Ngày leo núi hôm ấy cũng vậy. Những bậc thang đầu tiên chẳng hề khó, tôi vừa đi vừa trò chuyện với gia đình. Nhưng càng lên cao, cơ thể càng mệt, đôi chân càng mỏi, hơi thở trở nên gấp gáp và đầu gối bắt đầu đau - có lẽ là do tôi ít vận động.
Đến khoảng một phần ba chặng đường, tôi ngồi phịch xuống một tảng đá, ngước nhìn lên những bậc thang ngoằn ngoèo đi quanh ngọn núi không thấy điểm kết. Khi ấy, tôi lại một lần nữa muốn chọn từ bỏ.
Thật lòng mà nói, bỏ cuộc là điều tôi đã từng làm trong suy nghĩ lẫn thực tại rất nhiều lần: trước một bài toán quá khó, trước một bài tiếng Anh không hiểu, hay trước kỳ thi học sinh giỏi... tất cả chỉ vì cảm giác bản thân luôn chậm hơn người khác một vài bước.
Lúc đấy, bà và mẹ đã định xuống núi cùng tôi, trong khi họ vẫn rất muốn đi tiếp. Vì sợ tôi xuống núi một mình không an toàn nên họ đã chọn từ bỏ; gia đình vẫn luôn ở cạnh, chờ sự lựa chọn của tôi. Tôi chợt nhận ra mình không định bỏ cuộc vì đường lên đỉnh ngoằng ngoèo hay vì đỉnh núi quá xa, mà là vì trong thâm tâm, tôi đã luôn nghĩ rằng mình không làm được và từ bỏ là lựa chọn tốt nhất tôi có thể nghĩ ra. Vì tôi, mà người khác cũng không thể đi tiếp.
Khi ấy, tôi đã đưa ra một lựa chọn trái với bình thường: không chọn từ bỏ, tôi quyết định tiếp tục đồng hành cùng gia đình dù cơ thể đã mệt mỏi. Tôi bước tiếp, rồi thêm một bước, và thêm nhiều bước nữa. Cha đã nói với tôi rằng: "Đừng quá quan tâm đến đích đến, hãy tận hưởng quá trình đi và ngắm nhìn phong cảnh thiên nhiên, rồi con sẽ lên đến đỉnh khi nào không hay."
Khi đứng trên đỉnh núi, tôi đã tưởng mình sẽ nhớ mãi khung cảnh dưới chân. Nhưng nhiều tháng sau, điều còn đọng lại trong tôi không phải là cánh đồng bát ngát dưới chân núi, cũng không phải bao nhiêu bậc thang của ngọn núi. Mà chính là khoảnh khắc ở lưng chừng - khoảnh khắc một cô gái từng tin mình không đủ giỏi đã quyết định đứng dậy thêm một lần nữa, lựa chọn tin rằng bản thân mình làm được.
Sau chuyến đi đó, tôi đã có nhiều suy nghĩ khác đi. Cũng một phần nhờ sự động viên, đồng hành của gia đình và bạn bè, tôi đã tự tin hơn, sẵn sàng tham gia nhiều cuộc thi và hoạt động tập thể để hiểu rõ hơn về chính mình.
Giờ đây, tôi không còn tự hỏi bản thân: "Mình có đủ giỏi để làm điều này không?" Tôi chỉ tự hỏi: "Mình có thể làm tốt đến mức nào?"
Ngọn núi ấy đã thay đổi tôi không phải vì quãng đường đi lên và đi xuống tận 3.200 mét. Nó thay đổi tôi vì lần đầu tiên, tôi hiểu ra rằng giới hạn lớn nhất của con người hiếm khi nằm dưới chân, mà thường nằm trong chính cách họ nhìn nhận về bản thân mình