Tái sinh từ những vụn vỡ đời thường
Bởi Nguyễn Thị Thanh Hằng - Đại học Mở
Lá thư số 0: Chúng ta chỉ là con người nên thất bại là điều hiển nhiên.
Chúng ta luôn hối hận vì những sai lầm mình mắc phải và thường nói “Giá như…”. Nếu vào năm 17 tuổi, mình với mong muốn chứng minh “mình đủ tài giỏi” thì cũng là giây phút bản thân đã khóc nấc lên khi nhớ lại lúc những kỳ vọng tan biến, khi mình bị loại khỏi danh sách đi thi học sinh giỏi của trường. Năm tháng ấy, mình luôn tự trách bản thân mình vì không đủ giỏi để có thể vươn xa hơn. Những lời nói của mọi người khi nói mình không thể làm được, cứ như một vòng lặp trong đầu mình và sự phòng thủ cuối cùng bị đánh gục khi một trong những giáo viên mình ngưỡng mộ đã bảo rằng: “Thất bại luôn là điều hiển nhiên mà!”. Thật lòng, mình không hiểu được câu nói ấy, nên mình lúc nghĩ vị giáo viên ấy cũng đang chê trách mình. Từ đó, những sự oán trách bản thân ngày càng nhiều hơn, một vòng lặp tiêu cực cứ xuất hiện trong đầu, rồi từng bước biến mình thành dáng vẻ một người ám ảnh về mục tiêu và thành tích.
Thi thoảng, bản thân của giai đoạn học trung học ấy, mình lại thẫn thờ và ghen tị mỗi khi vô tình thấy những đoạn video của phim hoạt hình “Doraemon - chú mèo máy đến từ tương lai” vì dù Nobita có thất bại nhưng vẫn có Doraemon giải quyết những rắc rối ấy. Lắm lúc, đứa nhóc vào năm 17 tuổi ấy lại, nghĩ “Nếu Doraemon có thật trên đời thì có lẽ mình sẽ ôm lấy chú mèo xanh ấy rồi năn nỉ như Nobita để mượn cỗ máy thời gian để có thể quay ngược về khoảnh khắc đó để đạt được mục tiêu”...thì giờ đây mình đã tốt hơn nhiều rồi…
Nhưng khi bước vào giảng đường đại học, mình lại hiểu được lời nói của người thầy năm ấy gửi cho mình - “ Thất bại là điều hiển nhiên”. Bởi vì, cuộc sống vốn dĩ luôn gập ghềnh mà. Hơn hết, mình cũng nhận ra cuộc sống không chỉ có một kỳ thi. Có những lần làm việc nhóm không như ý, những lần bị từ chối khi ứng tuyển vào một dự án, những công việc tưởng chừng vượt quá khả năng và cả những mối quan hệ không thể giữ mãi. Mình vẫn thất bại, vẫn có lúc bật khóc, nhưng khác với trước đây, bản thân không còn xem thất bại là dấu chấm hết.
Thay vì hỏi: "Tại sao mình lại không làm được?", thì mình bắt đầu hỏi: "Mình cần học thêm điều gì để làm tốt hơn?"
Chính suy nghĩ ấy đã giúp mình bước ra khỏi vùng an toàn.
Mình dám ứng tuyển vào những dự án mà trước đây nghĩ mình chưa đủ giỏi, dám nhận những công việc đòi hỏi nhiều trách nhiệm, chấp nhận bị góp ý, chấp nhận mắc sai sót và học cách sửa chữa. Từ đó, mình hiểu rằng trưởng thành không đến từ việc chưa từng thất bại, mà đến từ việc vẫn đủ can đảm để tiếp tục sau mỗi lần vấp ngã.
Đến năm 20 tuổi như bây giờ , mình vẫn không phải là phiên bản hoàn hảo, vẫn có những ngày nghi ngờ bản thân, vẫn có lúc sợ hãi trước những thử thách mới. Nhưng bản thân đã học được cách dịu dàng hơn với chính mình.
Bây giờ, nếu thật sự gặp được Doraemon và có cơ hội quay về quá khứ, mình không còn mong muốn thay đổi kết quả của kỳ thi năm ấy nữa.
Mình chỉ muốn nói với cô bé 17 tuổi rằng:
"Em à, thất bại chưa bao giờ là bằng chứng cho sự kém cỏi. Nó chỉ là một phần rất bình thường của hành trình trưởng thành. Những người em ngưỡng mộ như J.K. Rowling hay Bill Gates cũng từng nhiều lần vấp ngã trước khi thành công. Vì vậy, em không cần phải sợ thất bại. Hãy cứ bước tiếp, vì chính những lần ngã ấy sẽ đưa em trở thành con người mà em luôn mong muốn."
Nhưng có lẽ, sau tất cả, mình không còn cần cỗ máy thời gian nữa.
Bởi chính những thất bại năm 17 tuổi đã đưa mình đến phiên bản 20 tuổi của hôm nay – một người vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng đã biết chấp nhận bản thân, dám bước ra khỏi vùng an toàn và tin rằng mỗi lần vấp ngã đều là một bước tiến trên hành trình trưởng thành.
#AIESECinVietnam
#DauAnBatDauTuNhungThayDoi