Kiến tạo bản thân từ những sự lựa chọn mới mẻ
Bởi Đoàn Thị Huỳnh Ngân - Đại học Sài Gòn (Saigon University)
Những năm tháng phổ thông, mình cũng như bao bạn bè xung quanh: cố gắng học thật giỏi và luôn mong mỏi những sự chấp nhận hay những lời khen từ thầy cô, gia đình và để rồi sau này mình dành nuôi dưỡng ước mơ học đại học. Nhưng sự thay đổi thật sự không phải nằm ở giấc mơ mà là cả quá trình mình cố gắng để chạm vào nó.
Ngày biết kết quả thi đại học - đây chính là bước ngoặt của mình. Khi biết tin mình sẽ được lên Sài Gòn học, mình vui lắm nhưng bất ngờ trước ngày nhập học mình lại bị mẹ cản chỉ vì mẹ lo trên đây nhiều cạm bẫy (nói thực ra thì thời điểm ấy rầm rộ lên những vụ bắt cóc). Mình đã khóc rất nhiều và dùng hết sức để thuyết phục mẹ. Mình nhớ như in mình còn bảo là: “Nếu mẹ không cho con đi thì con sẽ tự đi” (mình là dân tỉnh lên học). Và đây là lần đầu mình dám kiên quyết với ước mơ cũng như tương lai của mình như vậy. Sau những giờ thuyết phục thì mẹ đã đồng ý và cùng mình đi nhập học.

Lên đại học được vài tháng thì mình may mắn có cơ hội tham gia một cộng đồng sinh viên để hoạt động. Tất nhiên để trở thành một thành viên trong cộng đồng ấy thì buộc mình phải trải qua quá trình học tập và phỏng vấn, điều hiển nhiên là nơi nào có cơ hội thì nơi đó luôn tồn tại sự cạnh tranh. Và mình đã pass phỏng vấn và tuyệt vời hơn đó là mình được làm việc cùng những con người vô cùng nỗ lực và giàu ý chí. Hành trình này đã giúp mình sở hữu không biết bao nhiêu là “lần đầu tiên”. Lần đầu tiên mình được dẫn dắt bởi một Leader và học được rất nhiều thứ hay ho từ chị; lần đầu tiên mình có được những người bạn, những người đồng đội đồng hành; lần đầu tiên mình được làm điều mình thích, lần đầu tiên mình được cất lên giọng nói của mình trước nhiều người (đó là buổi zoom hỗ trợ sĩ tử 2k7),... và trong hành trình ấy, mình đã trải qua những lần bị stress, burn out dẫn đến mất cân bằng giữa việc học và làm, có thể nói đó là giai đoạn tối nhất đối với mình. Đỉnh điểm là lần thi kết thúc môn học, vì không biết quản lý thời gian nên mình đã đi thi muộn, lúc ấy thời gian làm bài của mình chỉ còn 2/3, mình hoảng lắm nhưng may nhờ sự giúp đỡ của thầy cô nên mình được vô thi. Sự việc xảy ra như một lời nhắc nhở và cảnh cáo đối với mình. Trở về nhà, mình chìm vào dòng suy nghĩ và nhận ra đã đến lúc phải sắp xếp lại mọi thứ. Sau tất cả, mình đã học được cách đứng lên, biết cách quản lý thời gian và ưu tiên những thứ quan trọng. Và mình nhận ra rằng “Cú vấp ngã đầu đời là sự khởi đầu tốt đẹp”.

Sau đó, mình tiếp tục thử sức với vị trí Sales. Mình nhớ như in những đêm học kịch bản rồi luyện tập tư vấn và cuối cùng mình cũng phải thực chiến, mỗi buổi tư vấn đều mang lại cho mình những bài học trân quý. Mình từng rất sợ việc nói trước người lạ và rồi cái công việc này đã thu nhỏ nỗi sợ hãi vốn có trong mình. Lâu dần, mình dường như quen với việc phải tư vấn và hơn thế là mình luôn làm việc trong một tâm thế rất nhiệt huyết. Đó cũng là lần đầu tiên, mình làm điều mà mình từng rất sợ hãi và rồi mình cũng vượt qua được.

Những trải nghiệm dường như chẳng ai biết nhưng nó đã tạo nên một phiên bản mạnh mẽ hơn, có chứng kiến, biết chịu trách nhiệm hơn và dám làm điều mình muốn dù vẫn còn nỗi sợ - một phiên bản đang được công khai trước thế giới. Trận đường phía trước còn dài mong rằng bản thân sẽ đủ sức để chạm đến. Câu chuyện chẳng có gì là quá nổi bật nhưng mình hy vọng chút sự chẳng nổi bật ấy sẽ tiếp thêm động lực cho những ai còn đang chần chừ sẽ dám viết lên câu chuyện của chính mình bằng những “lần đầu tiên” dũng cảm và xông pha nhất nhé!

#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.