Bởi Nguyễn Thị Minh Hà - Đại học Ngoại thương (Foreign Trade University)
Bất chợt một cơn mưa mùa hạ ghé thăm, tiếng mưa róc rách với biết bao sự dồn dập và hối hả. Ngẫm nghĩ đôi chút mới thấy mùa hạ mang đến cho con người ta bao nhiêu xúc cảm, dư vị và sự nồng ấm của nhiệt huyết. Gấp gọn cuốn sách còn đang dang dở vết tích khó phai của vài dòng bút bi nguệch ngoạc để nhường chỗ cho miền ký ức thoáng chốc ùa về của những thơ ngây năm 17 tuổi. Gửi đến tôi của quá khứ, cô gái nhỏ với những ước mơ cao rộng, cái thời mà mình nghĩ chỉ cần đủ nhiệt huyết và cố gắng thì tương lai sẽ có nhiều cơ hội lựa chọn hơn …
Cậu vẫn khỏe chứ ? Có lẽ là tôi hỏi thừa vì dù sao cậu vẫn luôn tràn đầy năng lượng và vô tư với những hoài bão lớn, nụ cười trong trẻo của cậu vẫn luôn nở trên môi và tôi chưa bao giờ thấy một khía cạnh chán chường, mông lung, mất định hướng của cậu cả. Tôi hiện tại có lẽ vẫn ổn thôi nhưng đâu đó tôi bắt đầu chiêm nghiệm và dần mất đi sự vô lo vô nghĩ rồi cậu ạ, hiện thực cuộc sống đã dạy cho tôi biết rằng những thơ ngây sẽ là một bức ảnh cậu đóng kín vào tim để biết ơn và nhường một góc cho sự lo toan của độ tuổi chớm nở bước vào đời, cái mà người ta vẫn hay trêu nhau là cái giá của sự trưởng thành đấy cậu ạ !
Cậu vẫn luôn cố gắng cho ước mơ bước chân vào trường Đại học mà cậu hằng mong mỏi chứ? Tất nhiên rồi cậu ngày đêm đèn sách nỗ lực thế kia mà, cậu còn học giỏi và luôn duy trì thành tích học tập tốt nữa, vậy nên sớm muộn gì cậu cũng sẽ đạt được ước nguyện thôi. Tôi ở hiện tại biết ơn cậu lắm vì sự lì lợm và quyết tâm của cậu đã cho tôi có được ngày hôm nay học tập trong môi trường mà tôi đã luôn hằng mong ước. Thế nhưng cậu biết không, ở một góc độ nào đó tôi đã phản bội sự tin tưởng của cậu khi tôi chỉ biết đắm chìm trong những thành tích của quá khứ mà quên mất phải cập nhật phiên bản tốt hơn của chính mình, tôi đã để cô gái 17 tuổi phải chịu nhiều thiệt thòi và ấm ức rồi.
Thế cậu có định Bắc tiến không ? Cậu có khóc thật nhiều vào ngày cậu rời xa vòng tay của cha mẹ để đến với một nơi xa lạ, chẳng có lấy một sợi dây liên kết nào giữa cậu và Hà Nội hay không? Thế rồi cậu có vượt qua được những định kiến vô hình không ? Cậu có thấy bản thân mình thật lạc lõng giữa chốn phồn hoa này, khác xa với những tưởng tượng trước đây của chính mình không ? Tôi nể cậu lắm vì thoáng chốc ba năm trôi qua và tôi hay tin cậu vẫn đang ổn trên hành trình chinh phục ước mơ của cậu. Cậu phải biết rằng hành trình này vẫn còn những chông chênh và chướng ngại vật đợi cậu vượt qua, nhưng cậu yên tâm đi vì hành trình này sẽ có tôi cùng đồng hành với cậu mà.
Hiện tại tôi vẫn đang loay hoay để tìm đáp án cho những băn khoăn: Liệu rằng sự lựa chọn này đã hợp tình hợp lý hay chưa? Mình đang cố gắng vì điều gì ? Liệu rằng mình có đang làm đúng và có thể làm được hay không? Tôi chợt nhận ra ở mỗi độ tuổi khác nhau thì con người ta cũng giữ lấy cho mình những suy tư thầm kín. Nhưng hy vọng rằng, khi nào tôi thấy lạc lõng trên hành trình trưởng thành đó thì vẫn sẽ có cô gái năm 17 tuổi ở bên và mãi miết kể cho tôi nghe về Giấc mơ thuở thiếu thời của cô ấy to lớn và vĩ đại đến nhường nào.
Sau cùng, gửi đến cả những thơ ngây tuổi 17 và những trưởng thành vụn dại của tuổi 20, tôi biết rằng các cậu đều đang tất bật cho những lo lắng và mục tiêu của mình. Song chỉ hy vọng các cậu biết lo nghĩ đến bản thân, chăm sóc sức khỏe, ăn đúng giờ, ngủ đủ giấc. Hãy học cách sống tự lập và biết ơn để nhận thức được rằng sẽ có những điều tuyệt vời đến rồi cũng sẽ đi như cơn mưa bất chợt của ngày hạ vậy !
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.