“LIỆU MÌNH ĐÃ ĐỦ TỐT CHƯA?”
Bởi Trương Ngọc Như Ý - Trường THPT Mạc Đĩnh Chi
Có một câu hỏi đã theo mình suốt mùa hè năm 2025: “Liệu mình đã đủ tốt chưa?”
Mình hỏi điều đó trước khi đứng lên xung phong làm tiểu trại trưởng. Mình hỏi điều đó khi dẫn dắt tiểu trại qua từng hoạt động. Mình hỏi cả khi tên mình được xướng lên trong lễ bế mạc. Đến bây giờ, đã hơn một năm trôi qua, mình vẫn nhớ rất rõ câu hỏi ấy. Có lẽ bởi điều thay đổi mình nhiều nhất sau mùa hè năm đó không phải là một danh hiệu, mà là hành trình đi tìm câu trả lời cho chính nó.
Thanh Đa là nơi mình đã trở về suốt bốn mùa hè. Bốn năm ấy, mình chưa từng đảm nhận bất kỳ vai trò nào. Mình luôn ngưỡng mộ các anh chị leader - những người có thể dẫn dắt cả một tiểu trại, khuấy động bầu không khí, chăm sóc những em nhỏ lần đầu xa gia đình. Mình từng nghĩ, để đứng ở vị trí ấy, chắc hẳn phải là một người rất giỏi, còn mình thì chưa đủ. Thế là năm này qua năm khác, mình quen với việc đứng dưới sân khấu, nhìn người khác tỏa sáng và tự nhủ rằng: “Có lẽ một ngày nào đó.”
Sau này mình mới nhận ra, có những vùng an toàn không được tạo nên bởi sự thoải mái, mà bởi nỗi sợ. Mình không sợ thất bại bằng việc mình không đủ tốt. Mình sợ nói trước đám đông, sợ mọi người không tin tưởng mình, sợ mình sẽ không dẫn dắt được tiểu trại, sẽ khiến tập thể thất vọng. Và điều đáng tiếc nhất là mình đã để những nỗi sợ ấy quyết định thay mình suốt nhiều năm.
Cho đến mùa hè năm 2025 - mùa hè cuối cùng mình còn là một trại sinh.
Lần đầu tiên, mình đứng lên giới thiệu bản thân trước gần chín mươi con người và xung phong đảm nhận vị trí tiểu trại trưởng.
Thật ra, khi ấy mình vẫn sợ.
Mình không bỗng nhiên trở nên tự tin hơn chỉ sau một đêm. Điều duy nhất thay đổi là mình không muốn để nỗi sợ trả lời thay mình thêm một lần nào nữa.
Năm ngày của trại hè trôi qua nhanh hơn mình nghĩ. Mình học cách lắng nghe nhiều hơn nói, học cách kết nối mọi người, học cách cùng các thành viên vượt qua từng thử thách và học cách trở thành chỗ dựa cho những em nhỏ còn bỡ ngỡ. Thế nhưng, càng cố gắng, mình lại càng tự hỏi: “Liệu mình đã đủ tốt chưa?” Có những lúc mình nhìn sang các leader khác và thấy họ hoạt bát hơn, bản lĩnh hơn, kinh nghiệm hơn. Mình luôn nghĩ mình còn thiếu rất nhiều.
Cho đến khi thầy Tú nói chuyện với mình sau lễ bế mạc. Thầy không nhắc đến giải thưởng, thầy chỉ kể về những điều thầy đã lặng lẽ quan sát suốt năm ngày ấy: cách mình đồng hành cùng tiểu trại, cách mình kiên nhẫn với các em nhỏ, cách mình luôn cố gắng hết sức dù bản thân cũng có lúc lo lắng và áp lực.
Mình không còn nhớ chính xác thầy đã nói những gì, chỉ nhớ rằng, đó là lần đầu tiên mình nhìn bản thân bằng đôi mắt của một người khác - một người không nhìn vào những điều mình còn thiếu, mà nhìn thấy tất cả những điều mình đã cố gắng.
Và rồi, mình ngẫm lại. “Ừ ha, mình xứng đáng mà!”
Mình xứng đáng từ khoảnh khắc đã dành hàng giờ chuẩn bị cho lần đầu tiên dám đứng lên. Mình xứng đáng vì đã đồng hành cùng tiểu trại bằng tất cả những gì mình có. Mình xứng đáng vì đã giúp những em nhỏ cảm thấy mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và bớt cô đơn hơn trong những ngày xa gia đình.
Ngày trước, mình cũng từng là một đứa trẻ được các anh chị leader động viên, dìu dắt và trao cho sự tự tin. Hôm nay, mình lại có cơ hội trở thành người tiếp nối điều ấy với những em nhỏ hơn. Có lẽ đó cũng là ý nghĩa đẹp nhất của câu nói “tre già, măng mọc”. Chúng ta trưởng thành nhờ sự nâng đỡ của một người đi trước, để rồi đến một ngày lại trở thành người nâng đỡ một ai đó.
Nhìn lại, mình nhận ra mùa hè ấy không biến mình thành một con người khác. Nó không khiến mình thôi nghi ngờ bản thân, cũng không khiến mình trở thành người giỏi nhất. Điều duy nhất nó thay đổi là mình không còn nhìn bản thân qua những điều mình chưa làm được.
Có lẽ, bước ra khỏi vùng an toàn chưa bao giờ bắt đầu bằng một bước chân. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc ta thôi chờ mình trở nên hoàn hảo, để đủ can đảm trao cho chính mình một cơ hội.
Và đến hôm nay, nếu có ai hỏi dấu ấn lớn nhất Thanh Đa để lại trong mình là gì, mình sẽ không nhắc đến danh hiệu hay những chiến thắng. Mình sẽ chỉ mỉm cười và nhớ về câu hỏi đã theo mình suốt mùa hè năm ấy: “Liệu mình đã đủ tốt chưa?”
Có lẽ mình vẫn chưa có một đáp án hoàn hảo, nhưng mình biết chắc một điều:
Ngày hôm đó, mình đã đủ dũng cảm để bắt đầu.