Lớn lên từ những lần chưa đủ
Bởi Lê Nguyễn Ngọc Hân - Trường THPT Trường Chinh - Nhân Cơ

Có những trải nghiệm không làm cuộc sống mình thay đổi chỉ sau một ngày. Chúng chỉ lặng lẽ gieo vào mình một hạt mầm, rồi theo thời gian, lớn lên qua từng lần dám thử, từng lần thất bại và cả những lúc mình tưởng như muốn dừng lại. Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, mình mới nhận ra con người của hôm nay được tạo nên từ rất nhiều điều nhỏ bé của ngày hôm qua. Hóa ra, trưởng thành không đến từ một khoảnh khắc rực rỡ, mà được vun đắp bởi vô số bước đi còn vụng về.

Mùa hè năm 2024 là một dấu mốc như thế.

Đó là lần đầu tiên mình tham gia một dự án cộng đồng với vai trò thành viên Ban Tổ chức của TNISC. Là một trong những thành viên nhỏ tuổi nhất, mình luôn ngần ngại phát biểu vì nghĩ ý tưởng của mình chưa đủ tốt. Mình học ở một ngôi trường tại Tây Nguyên, nơi hoạt động ngoại khóa chưa thật sự phổ biến, nên mình từng nghĩ những cơ hội lớn chỉ dành cho những người giỏi hơn hoặc đến từ những nơi có nhiều điều kiện hơn. Có lẽ rào cản lớn nhất chưa bao giờ là tuổi tác hay xuất phát điểm, mà là sự hoài nghi mình tự đặt lên chính bản thân.

Nhưng TNISC đã thay đổi suy nghĩ ấy. Không ai hỏi mình đến từ đâu hay bao nhiêu tuổi. Điều mọi người quan tâm là mình sẵn sàng học hỏi và đóng góp như thế nào. Lần đầu tiên, mình cảm thấy tiếng nói của bản thân có giá trị. Mình nhận ra điều khiến người khác tin tưởng không phải tuổi tác hay kinh nghiệm, mà là sự chân thành và tinh thần trách nhiệm.

Sau mùa hè ấy, mình bắt đầu đăng ký những chương trình mà trước đây luôn nghĩ mình "không đủ". Có những học bổng mình không được chọn, có những cuộc thi mình dừng lại sớm hơn mong đợi. Đã có lúc mình tự hỏi liệu mình có thật sự phù hợp với những hành trình ấy hay không. Nhưng rồi mình nhớ đến cô bé của mùa hè năm 2024. Nếu ngày đó mình không dám thử, có lẽ mình đã chẳng bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Chính trải nghiệm ấy dạy mình rằng thất bại không phải là bằng chứng mình không đủ tốt, mà chỉ là một phần của hành trình trưởng thành.

Có lẽ cũng vì niềm tin ấy mà khi bước vào cấp ba, mình quyết định thành lập Câu lạc bộ Truyền thông và Sự kiện tại trường – nơi khi đó chưa từng có một câu lạc bộ học sinh nào. Mình không biết câu lạc bộ sẽ đi được bao xa, chỉ biết rằng nếu cứ chờ người khác bắt đầu thì sẽ chẳng bao giờ có cơ hội dành cho những học sinh như mình. Có những hoạt động chưa trọn vẹn, có những lần mình mắc lỗi, nhưng thay vì tự trách mình chưa đủ giỏi, mình học cách tự hỏi: "Lần sau mình có thể làm tốt hơn điều gì?" Có lẽ trưởng thành không phải là khi mình không còn sai, mà là khi mình không còn sợ sai.

Nếu được gửi một lá thư cho chính mình của mùa hè năm ấy, mình sẽ nói: "Đừng đợi đến khi cảm thấy mình đủ giỏi mới bắt đầu. Sẽ có những lần thất bại, nhưng cũng sẽ có những người tin em, những trải nghiệm khiến em lớn lên và những hành trình đẹp hơn em từng tưởng tượng. Chỉ cần đừng từ bỏ."

Khi nhìn lại hành trình của mình, mình hiểu rằng điều thay đổi mình không phải chỉ là một chương trình hay một mùa hè, mà là cách mình học được để nhìn mọi trải nghiệm bằng lòng biết ơn. Mình chợt nhớ đến một câu hát trong ca khúc Cảm ơn người đã thức cùng tôi của nhạc sĩ Phạm Hải Âu: "Cảm ơn hôm qua cho chúng ta hôm nay." Có lẽ đó cũng là điều mình muốn nói với chính mình. Cảm ơn vì đã đủ can đảm để bắt đầu. Cảm ơn những lần chưa đủ đã giúp mình lớn lên. Và mình tin rằng, mỗi trải nghiệm, dù là niềm vui hay thử thách, đều đang âm thầm dẫn mình đến một phiên bản tốt hơn của chính mình.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.