Có những cánh cửa mình đã từng đứng trước rất lâu. Không phải vì chúng quá khó mở, mà vì mình luôn tự hỏi liệu bản thân có đủ tư cách để bước vào hay không. Và trong suốt những năm tháng tuổi mười lăm, mình đã tự xây cho mình một chiếc lồng vô hình. Từ những năm đầu của tuổi học trò, mình luôn mang trong lòng một mong muốn rất giản dị: trở thành một người đủ xuất sắc để không phải nghi ngờ chính mình. Trong suy nghĩ non nớt khi ấy, chỉ những người đủ tài giỏi mới có quyền theo đuổi điều mình yêu thích, mới xứng đáng bước vào những cánh cửa lớn hơn. Vì thế, mình không ngừng đặt lên vai bản thân những kỳ vọng rất cao. Mỗi lần nhìn thấy những người bạn dám thử sức ở một cuộc thi hay một hoạt động mới, mình luôn ngưỡng mộ họ. Nhưng ngay sau đó, trong đầu mình lại xuất hiện một câu hỏi quen thuộc: Liệu mình có đủ khả năng để làm điều đó không? Chiếc lồng ấy không giữ chân mình. Nó chỉ khiến mình tin rằng mình không đủ giỏi để bước tiếp. Và có lẽ, đó mới là điều đáng sợ nhất. Mình đã không đủ can đảm đăng ký nguyện vọng vào ngôi trường mình hằng ao ước chỉ vì nghĩ mình không đủ khả năng. Mình cũng lặng lẽ cất đi niềm yêu thích với văn chương bởi luôn tin rằng ngoài kia có quá nhiều người tài năng hơn mình. Những nuối tiếc ấy không đến cùng một lúc. Chúng lặng lẽ tích tụ qua từng năm tháng, để rồi có những ngày mình chỉ biết đứng nhìn người khác bước về phía trước, còn mình vẫn mãi dậm chân ở vạch xuất phát. Có lẽ điều khiến mình day dứt nhất không phải là thất bại, mà là chưa từng đủ can đảm để bắt đầu. Rồi một ngày, mình tự hỏi: “Nếu cứ tiếp tục chờ đến khi đủ giỏi, liệu mình sẽ bỏ lỡ thêm bao nhiêu điều nữa?” Câu hỏi ấy khiến mình quyết định làm một việc rất nhỏ nhưng cũng rất lớn đối với mình lúc bấy giờ: đăng ký trở thành thành viên của một câu lạc bộ ở trường. Mình vẫn nhớ như in buổi sinh hoạt đầu tiên. Đứng trước cánh cửa phòng, mình đã chần chừ rất lâu. Trong đầu mình là hàng loạt câu hỏi: “Liệu mình có đủ giỏi để ở đây không? Liệu mọi người có nghĩ mình quá bình thường không?”. Rồi giữa lúc mình còn đứng lặng ngoài cửa, một anh chị bất ngờ gọi tên mình trước cả căn phòng. Trước khoảnh khắc ấy, mình luôn nghĩ rằng để được người khác công nhận, mình phải chứng minh mình đặc biệt. Nhưng tiếng gọi ấy khiến mình nhận ra có những nơi không yêu cầu mình phải trở nên hoàn hảo trước khi thuộc về. Lần đầu tiên, mình thấy chiếc lồng mình mang theo bấy lâu nay bỗng xuất hiện một vết nứt.
Buổi sinh hoạt hôm ấy chẳng có điều gì phi thường. Nhưng nó đã thay đổi cách mình nhìn về bản thân. Mình hiểu rằng, có những nơi không chờ đợi một phiên bản hoàn hảo của mình xuất hiện. Đôi khi, điều duy nhất mình cần làm chỉ là đủ can đảm bước vào. Điều đặc biệt nhất hôm ấy là lần đầu tiên mình cho phép bản thân bước đi trước khi biết chắc mình sẽ làm được. Kể từ hôm đó, mình không bỗng nhiên trở nên giỏi hơn. Mình vẫn run khi đăng ký một cuộc thi viết. Vẫn chần chừ trước khi bắt đầu học một ngôn ngữ mới. Chỉ khác một điều: mình vẫn sợ, chỉ là lần đầu tiên mình hiểu rằng sợ hãi không còn là lý do để mình đứng yên. Đến hôm nay, mình vẫn chưa phải là phiên bản xuất sắc nhất của chính mình. Mình vẫn có những lúc nghi ngờ bản thân, vẫn có những lần sợ hãi trước những điều mới mẻ. Nhưng khác với cô bé của tuổi mười lăm năm ấy, mình không còn đứng yên để chờ một phiên bản hoàn hảo sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Và mình biết ơn cô bé của tuổi mười lăm – người cuối cùng cũng đã dám mở cánh cửa đầu tiên. Bởi chính bước chân còn nhiều vụng về ấy đã giúp mình hiểu rằng: Có lẽ chiếc lồng năm mười lăm tuổi vẫn còn ở đó. Chỉ khác là hôm nay, mình không còn đứng bên trong nó để nhìn thế giới nữa.
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.