Mỗi người đều có một "vì sao"
Bởi Phạm Thị Kim Anh - Trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội
"Hãy vươn cao, vì những vì sao ẩn bên trong bạn. Hãy mơ sâu, vì mỗi giấc mơ đều vượt lên cái đích." Tagore

Mỗi người đều có một "vì sao" của riêng mình, nhưng không phải ai cũng đủ dũng cảm để chạm tới nó. Có những ước mơ chỉ có thể thành hiện thực khi chúng ta chấp nhận bước ra khỏi vùng an toàn. Nhìn lại hành trình của bản thân, tôi nhận ra dấu ấn đáng nhớ nhất của tuổi trẻ không chỉ đến từ việc tôi học thêm một ngôn ngữ mới, mà còn đến từ khoảnh khắc tôi dám dùng chính ngôn ngữ ấy để kết nối những con người xa lạ.
Tôi bắt đầu học tiếng Nhật từ con số 0. Với tôi, đó là một ngôn ngữ không hề dễ. Ba bảng chữ cái, cách chia động từ, cấu trúc câu gần như ngược hoàn toàn với tiếng Việt khiến mỗi buổi học đều là một thử thách. Dù luôn nhận được sự hướng dẫn tận tình của thầy cô, tôi vẫn chưa thể giao tiếp một cách tự nhiên. Có những lần gặp các bạn sinh viên Nhật Bản trong trường, tôi rất muốn chủ động bắt chuyện, nhưng rồi lại chỉ mỉm cười vì sợ mình nói sai, sợ không hiểu đối phương và sợ cuộc trò chuyện sẽ rơi vào im lặng.

Tôi từng nghĩ mình sẽ cần thêm rất nhiều thời gian mới đủ tự tin để sử dụng tiếng Nhật trong thực tế. Thế nhưng, một cơ hội bất ngờ đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.

Đó là khi tôi tham gia Câu lạc bộ Giao lưu YMCA. Đây là nơi kết nối sinh viên Việt Nam với các du học sinh Nhật Bản đang học tập tại Việt Nam. Sau một thời gian tham gia, tôi được giao nhiệm vụ làm trưởng nhóm, phụ trách xây dựng chủ đề và dẫn dắt các cuộc trò chuyện giữa các bạn sinh viên.

Thú thật, khi nhận nhiệm vụ ấy tôi rất lo. Trình độ tiếng Nhật của tôi khi đó chỉ ở mức N3, khả năng giao tiếp thực tế còn nhiều hạn chế. Tôi tự hỏi liệu mình có đủ khả năng để kết nối mọi người hay không. Nếu không khí trở nên ngượng ngùng thì sao? Nếu tôi không hiểu các bạn nói gì thì phải làm thế nào?

May mắn là các anh chị trong câu lạc bộ luôn động viên tôi. Chính điều đó đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều dũng khí.

Tôi chọn chủ đề du lịch cho buổi giao lưu. Tôi nghĩ rằng khi sống và học tập ở một đất nước mới, hẳn ai cũng muốn khám phá những địa điểm đẹp, thưởng thức những món ăn ngon hay trải nghiệm những nét văn hóa đặc sắc. Đây cũng là chủ đề gần gũi để cả sinh viên Việt Nam và các bạn Nhật Bản đều có thể chia sẻ câu chuyện của mình.

Trước khi bắt đầu phần trò chuyện, các thành viên cùng tham gia những trò chơi nhỏ để làm quen. Dù hầu hết đều mới gặp nhau lần đầu, mọi người nhanh chóng hòa nhập và nhiệt tình phối hợp để hoàn thành thử thách của nhóm. Không khí dần trở nên sôi nổi hơn, những tiếng cười xuất hiện nhiều hơn và khoảng cách ban đầu cũng dần được xóa bỏ.

Đến phần giao lưu, tôi bắt đầu bằng những câu hỏi rất đơn giản: "Ở Việt Nam bạn thích địa điểm nào nhất?", "Nếu có một người bạn Nhật sang Việt Nam lần đầu, bạn sẽ giới thiệu món ăn gì?", rồi tiếp tục lắng nghe những câu chuyện của từng người. Điều khiến tôi bất ngờ là các bạn du học sinh Nhật Bản vô cùng cởi mở và thân thiện. Các bạn hào hứng chia sẻ về những nơi mình đã đi, những món ăn yêu thích, đồng thời cũng tò mò về văn hóa và cuộc sống của sinh viên Việt Nam. Cuộc trò chuyện diễn ra tự nhiên hơn tôi tưởng rất nhiều.

Từ một người từng không dám mở lời với các bạn Nhật Bản, hôm nay tôi đã có thể để kết nối với họ bằng chính ngôn ngữ mình từng e ngại. Trải nghiệm ấy giúp tôi nhận ra rằng, sự tự tin không xuất hiện khi chúng ta đã hoàn hảo, mà chỉ đến sau khi chúng ta dám bước qua nỗi sợ của chính mình.

Sau buổi giao lưu, tôi càng có thêm động lực học tiếng Nhật. Tôi mong một ngày mình có thể giao tiếp thật tự nhiên, hiểu hơn về con người và văn hóa Nhật Bản, đồng thời giới thiệu vẻ đẹp của Việt Nam đến nhiều bạn bè quốc tế hơn. Tôi tin rằng những buổi trò chuyện tưởng chừng rất giản dị ấy chính là cách để những người trẻ như chúng tôi góp phần đưa Việt Nam và Nhật Bản đến gần nhau hơn.

Ngày hôm nay, tôi vẫn đang tiếp tục học tiếng Nhật, vẫn còn những lúc nói chưa trôi chảy và vẫn còn nhiều điều phải cố gắng. Nhưng tôi không còn sợ những giới hạn của bản thân như trước nữa. Bởi tôi hiểu rằng, mỗi lần dám bước thêm một bước ra khỏi vùng an toàn cũng là lúc "vì sao" trong tôi sáng thêm một chút. Có lẽ, dấu ấn của tuổi trẻ không nằm ở việc ta đã đi được bao xa, mà ở việc ta đã dũng cảm bắt đầu hành trình ấy như thế nào.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.