Một quyết định nhỏ, một thay đổi lớn
Bởi Nguyễn Minh Châu - Đại học Văn hóa Hà Nội
Cảm giác ở trong vùng an toàn luôn khiến tôi an tâm, thư giãn nhưng đồng thời lại khiến tôi lo lắng, suy nghĩ rất nhiều về bản thân, về cuộc sống.

Tôi là một người ngại giao tiếp và luôn rụt rè khi phải bước vào một môi trường mới. Mỗi lần bước vào một cuộc trò chuyện mới hay đơn giản là bắt chuyện với người lạ, tôi luôn tự hỏi: "Liệu mình có nói sai không?", "Mọi người có đánh giá mình không?", "Nếu mình làm không tốt thì sao?". Chính những suy nghĩ ấy khiến tôi nhiều lần bỏ lỡ những cơ hội chỉ vì sợ hãi.
Là sinh viên ngành Luật, tôi hiểu rằng kiến thức trên giảng đường là chưa đủ. Tôi cần được va chạm với thực tế. Khi ở một mình, tôi luôn tự tưởng tượng ra nhiều viễn cảnh giao tiếp, luôn suy nghĩ rằng làm sao để tự tin hơn, xông pha hơn, bứt phá hơn.

Tôi đè nén nỗi sợ trong lòng, cố gắng tham gia các hoạt động nhỏ của trường, làm thêm các công việc bán thời gian để có thêm kinh nghiệm. Tôi luôn nể phục những bạn nói chuyện lưu loát, kĩ năng giao tiếp tốt, không ngại khó ngại khổ. Tôi cũng muốn trở nên như vậy.

Rồi tôi nhận ra, nếu cứ chờ đến khi đủ tự tin thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi dám bắt đầu. Tôi tìm một người bạn thân thiện, sôi nổi để kết bạn, có người đồng hành ở chặng đường đầu chắc hẳn sẽ tốt hơn. Để có thể loại bỏ nỗi sợ lạc lõng, một mình, tôi luôn tìm nhiều cơ hội, sự kiện khác để tham gia.

Quyết định lớn nhất của tôi là xin phụ việc ở một văn phòng công chứng. Tôi xin vào một vị trí học việc hoặc thậm chí chỉ cần ngồi nhìn cách văn phòng vận hành thôi. Tôi ngại ngùng, nhút nhát nhưng sợ hơn việc ngành học này không có kinh nghiệm thì bản thân sẽ chẳng có được kết quả gì. Tôi chọn làm từng việc nhỏ: chủ động chào hỏi, quan sát cách mọi người làm việc, ghi chép những điều chưa biết và mạnh dạn hỏi khi cần. Tôi đã tự tạo được áp lực để thúc đẩy bản thân cố gắng tiến lên dù có khó khăn, đôi khi tôi còn giả như mình không ngại gì, cố gắng tự nhiên nhất có thể. Nhưng tôi nghĩ rồi bản thân sẽ học được cách tin vào bản thân nhiều hơn, chấp nhận rằng trưởng thành luôn đi cùng với những lần bỡ ngỡ.

Mỗi trải nghiệm đều để lại một dấu ấn. Với tôi, dấu ấn ấy không phải là một thành tích nổi bật hay một câu chuyện phi thường. Đó chỉ đơn giản là khoảnh khắc tôi lựa chọn bước về phía trước, dù vẫn còn rất nhiều sợ hãi, nhưng tôi luôn tự hào về sự cố gắng ấy. Nếu không dám bước một bước nhỏ, tôi sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.