Nếu ngày ấy mình chưa từng cố gắng.
Bởi Mai Tuệ Minh - THPT Chuyên Khoa học Xã hội và Nhân văn.
Xuất phát của mình vốn chỉ là một học sinh lớn lên từ một ngôi trường làng nhỏ xíu nằm ở một cái quận ngoại thành ít người biết đến, nơi mà mọi thứ cứ bình lặng trôi qua theo một nhịp sống bình thường và bản thân mình lúc ấy, chưa từng mảy may nghĩ ngợi gì nhiều, cứ đinh ninh trong đầu là tốt nghiệp tiểu học thì cứ thế mà đi thẳng lên cái trường cấp hai ngay gần nhà để tiếp tục đi học với mấy đứa bạn cùng khui. Thế nhưng cuộc đời luôn có những bước ngoặt mà ta chẳng thể nào lường trước được, khi mà chỉ còn vỏn vẹn đúng hai tháng nữa là đến kỳ thi tuyển vào cấp hai thì bố mình đột ngột đưa ra một quyết định mà sau này khi đã lớn hơn một chút nhìn lại mình mới thấy nó đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc sống của mình, đó là bắt mình phải tham gia một kỳ thi tuyển chọn để vào một ngôi trường tư thục có tiếng trên thành phố. Khoảng thời gian hai tháng ngắn ngủi ấy đối với một đứa trẻ vốn đã sống nhàn nhã thực sự là một chuỗi ngày mà mình coi nó vừa là một cái bước chuyển mình mạnh mẽ nhưng đồng thời cũng chẳng khác nào một ác mộng, mình phải học hành đến tận hai giờ sáng trong sự bực dọc, có cả những sự phản kháng ngầm ở bên trong vì chẳng hiểu nổi tại sao mình lại phải cố gắng bản thân như thế này trong khi chỉ cần nộp học bạ bình thường là đã chắc suất một chỗ ở ngôi trường làng kia rồi. Tại sao mình phải thi? Rồi ngày thi đến, kết quả thi đến và dĩ nhiên, vì sức học lúc đó có hạn cộng với việc thời gian quá gấp rút nên kết quả trả về khi nhận điểm là mình đã không trúng tuyển. Cảm giác lúc ấy nó hụt hẫng, tủi thân và buồn lắm, bởi vì đó là lần đầu tiên trong cuộc đời này mình biết thế nào là dốc hết chút sức tàn để cố gắng vì một mục tiêu, thế nhưng vì cái tính bướng bỉnh chẳng bao giờ chịu mở lòng chia sẻ cảm xúc với ai nên mình cứ giấu nhẹm cái sự thất vọng ấy vào trong. Cho đến cái ngày bế giảng học kỳ lớp năm khi bước chân về nhà và bất ngờ thấy bố đang đứng đợi với tấm thư mời nhập học của chính ngôi trường tư mà mình từng thi trượt kia trên tay thì mình đã hoàn toàn vỡ òa, mọi cảm xúc như một phép màu kỳ diệu mà cho đến tận bây giờ mình vẫn không tài nào hiểu nổi bằng cách nào bố lại có được lá thư ấy. Bước vào những ngày tháng cấp hai đầy bỡ ngỡ thì cũng là lúc đại dịch Covid ập đến khiến mình phải học trực tuyến ở nhà suốt mấy năm, tuy chưa được gặp mặt trực tiếp các bạn mới ở trường nhưng mình đã sớm cảm nhận được bầu không khí ở đây nghiêm khắc hơn trường trước kia rất nhiều, nhìn cách các bạn học tập chăm chỉ, đua nhau từng chút một làm trong lòng mình tự dưng nhen nhóm một sự thôi thúc, một cái gì đó như là muốn bứt phá, muốn thay đổi để không bị tụt lại phía sau. Nhất là khi trường bắt đầu công khai cái bảng xếp hạng, cái bảng ranking kết quả học tập sau mỗi kỳ thi cho tất cả mọi người cùng biết, nhìn cái vị trí của mình chênh vênh trên đó mà mình vừa chán muốn bỏ cuộc, nhưng chính cái áp lực từ sự nhục nhã lại là đòn bẩy mạnh mẽ nhất kích hoạt cái lòng tự trọng tổn thương, thôi thúc bản thân mình rằng mình phải làm được một cái gì đấy hơn thế. Đến năm lớp bảy khi được quay trở lại trường học trực tiếp, lần đầu tiên gặp gỡ bạn bè khiến mình vui lắm, mình như được bước vào một thế giới hoàn toàn khác với cơ sở vật chất, thiết bị hiện đại, những chuyến đi chơi, đi dã ngoại liên tục được tổ chức làm mình thực sự được mở mang tầm mắt, mình lại được khám phá nhiều thứ đến thế, thầm cảm ơn cái môi trường tuyệt vời này đã nuôi dưỡng một tâm hồn muốn bay thật thật xa. Càng đi thì cái khát khao khám phá thế giới rộng lớn trong mình lại càng lớn, cuối năm lớp tám, mình đi đến một quyết định táo bạo là sẽ thi chuyên Anh vì dù sao đây cũng là môn mình đạt điểm cao nhất hồi vào lớp sáu, thế nhưng sau gần năm tháng trời lăn lộn học hành từ hè cho đến tận đầu năm sau, một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt khi mình bị trượt ngay từ vòng gửi xe ở trường trong khi một em lớp tám lại được chọn vào đội tuyển thành phố. Sự hụt hẫng ấy làm nhen nhóm trong mình ý định từ bỏ, và đúng lúc đó, tình yêu với môn Địa lý, môn học của những chuyến phiêu lưu ký và khát vọng đi hết thế giới đã trỗi dậy mạnh mẽ khiến mình lấy hết can đảm nói với bố rằng con muốn dừng học chuyên Anh để chuyển sang chuyên Địa, và sự đồng ý nhẹ nhàng của bố lúc ấy làm mình vừa bất ngờ vừa biết ơn vô cùng vì mình đã bỏ ra tận năm tháng để cố gắng rồi lại từ bỏ. Dù những ngày đầu bước vào lớp chuyên Địa có chút vỡ mộng vì thay vì được học về những vùng đất mới lạ trên thế giới thì mình lại phải học về địa hình hiểm trở, về đất, về những cơn mưa rào của Việt Nam, thế nhưng chỉ sau một hai tuần thích nghi, mình đã lao vào học với tất cả sự say mê để rồi sau ba bốn tháng ôn luyện như ăn ngủ ngay cả trong mơ cũng về môn Địa, mình đã thi đỗ vào ngôi trường cấp ba hằng mơ ước trong một kỳ thi mà quy chế đột ngột thay đổi chỉ chấm duy nhất một môn chuyên (môn mà mình vốn dĩ chẳng hề tự tin chút nào và từng mong các môn khác gánh điểm hộ) :)). Nhìn lại cả một chặng đường dài từ ngôi trường làng nhỏ bé ở cái quận ngoại thành cho đến khi đã tự mình đi khám phá gần hết mảnh đất hình chữ S này và đang chuẩn bị hành trang để tiếp nối ước mơ bay cao hơn, xa hơn nữa nữa ra thế giới rộng lớn ngoài kia. Mình mới nhận ra rằng tất cả những sự chệch hướng, những lần vỡ mộng hay áp lực kinh khủng tưởng chừng như không chịu nổi ấy đều là những chất xúc tác cần thiết để mình bứt phá ra khỏi cái kén an toàn của bản thân, bởi vì suy cho cùng, chỉ cần chúng ta dám thử và dám đối đầu với những điều không tưởng, thì cuộc đời sẽ luôn đền đáp bằng những phép màu vô cùng xứng đáng.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.