Ngày 12 tháng 3 – Khi trưởng thành bắt đầu từ những sai lầm
Bởi Nguyễn Văn Thắng - Học viện Ngoại giao (Diplomatic Academy of Vietnam)
Mình là Nguyễn Văn Thắng, sinh viên K52 ngành Kinh tế Quốc tế, Khoa Kinh tế Quốc tế của Học viện Ngoại giao. Bước vào năm nhất của đại học, nếu có ai hỏi điều gì đã mài giũa mình nhiều nhất, câu trả lời chắc chắn không phải là một điểm số xuất sắc hay một chứng chỉ rực rỡ nào đó. Thay vào đó, mình sẽ kể về những ngày làm thực tập sinh tại Ban Văn phòng - Sự kiện, nơi đã dạy mình rằng: Trưởng thành không đến từ ánh hào quang của những lần thành công, mà đến từ cách chúng ta đối diện với sự chênh vênh và những sai lầm.
Ngày 12 tháng 3 là một cột mốc mình không thể nào quên. Sau bao hồi hộp chờ đợi, mình nhận được email mời phỏng vấn. Chỉ một dòng thông báo ngắn gọn thôi nhưng với mình, đó là cánh cửa mở ra biết bao hy vọng. Mình dồn hết tâm sức chuẩn bị, run rẩy bước vào phòng phỏng vấn và rồi thở phào nhẹ nhõm khi nhận được email trúng tuyển. Lúc ấy, mình đinh ninh rằng thử thách khó nhằn nhất cuối cùng cũng đã khép lại.

Nhưng, mình đã lầm. Thực tế công việc hoàn toàn khác xa tưởng tượng. Ngày đầu tiên đến Ban, mình choáng ngợp và thu mình lại. Xung quanh là guồng quay hối hả, các anh chị và các bạn trao đổi liên tục bằng những thuật ngữ mình chưa từng nghe qua. Mình sợ mở lời sẽ bị chê cười, sợ người khác đánh giá mình là "chưa đủ năng lực". Thế là, mình chọn cách im lặng và cắm cúi tự xoay xở trong mớ công việc ngổn ngang. Chính sự im lặng ấy đã giáng cho mình một cú vấp nhớ đời.

Hôm đó, trong một sự kiện quan trọng, mình được giao theo dõi timeline và điều phối các bộ phận trong buổi tổ chức Farewell của các anh chị K49. Vì ngại mở lời xác nhận thông tin, mình đã hiểu sai nhịp chuyển của chương trình. Hậu quả là timeline bị trễ nhịp vài phút. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cả ê-kíp đã phải xoay xở liên tục để kéo mọi thứ về lại quỹ đạo. Lúc ấy, mình vô cùng hoảng loạn và mặc cảm. Nhưng trái với sự lo sợ của mình, sau sự kiện, anh leader không hề to tiếng. Anh chỉ nhìn mình, điềm tĩnh hỏi: "Theo em, nếu được làm lại, em sẽ thay đổi điều gì?"

Câu hỏi ấy khiến mình suy nghĩ rất lâu. Mình nhận ra, để lỡ nhịp sự kiện là một lỗi sai, nhưng lỗi sai chí mạng nhất lại chính là việc mình đã để nỗi sợ bị phán xét tước đi cơ hội được lên tiếng. Nỗi sợ làm phiền người khác, sợ bị đánh giá là kém cỏi đã vô tình xây một bức tường ngăn cách mình với tập thể.

Mình biết, đã đến lúc phải đập bỏ bức tường đó. Mình bắt đầu thay đổi từ những điều nhỏ nhất. Mình đến sớm hơn trước mỗi sự kiện để rà soát lại mọi thứ. Mình cẩn thận tự lập checklist cho từng đầu việc, chủ động tìm gặp mọi người để chốt lại timeline, và quan trọng nhất là: Mình không còn ngại cất tiếng hỏi khi chưa chắc chắn. Những buổi họp tổng kết muộn đến rã rời không còn là áp lực, bởi mình hiểu mỗi lời góp ý lúc này đều là mảnh ghép để mình tiến bộ hơn. Dĩ nhiên, quá trình ấy chẳng hề dễ dàng. Vẫn có những lúc lúng túng, vẫn có bận mắc lỗi và tự trách bản thân. Nhưng thay vì né tránh, mình học cách nhìn thẳng vào vấn đề, sửa chữa và kiên cường bước tiếp. Niềm vui lớn nhất sau bao nỗ lực không phải là một sự kiện chạy mượt mà không tì vết, mà là khoảnh khắc một em thực tập sinh mới rụt rè đến hỏi mình cách chuẩn bị cho sự kiện đầu tiên. Tận tình hướng dẫn em ấy, mình chợt khựng lại. Những điều mình đang chia sẻ lại chính là những gì mình từng khát khao có người chỉ dẫn trong những ngày đầu tiên. Khoảnh khắc ấy, mình biết chàng trai nhút nhát của ngày 12 tháng 3 năm nào đã thực sự lớn lên. Cuối nhiệm kỳ, mình nhận được thông báo đề cử cho vị trí Internship Program Leader. Lần này, mình không vỡ òa reo hò như lúc nhận email trúng tuyển. Mình lặng đi vài giây, tự hỏi: "Liệu mình đã đủ vững vàng để dẫn dắt người khác? Liệu mình có thể giúp các bạn mới tự tin hơn mình của ngày trước?" Rồi mình mỉm cười. Bởi mình hiểu rằng, Leadership không có nghĩa là một người hoàn hảo không bao giờ mắc lỗi. Leadership là dám đứng ra nhận trách nhiệm, dám học hỏi và đủ bản lĩnh để đứng lên sau vấp ngã.

Nếu ngày 12 tháng 3 mở ra cho mình một cơ hội, thì chính những trầy chật sau đó mới là thứ nhào nặn nên mình của hiện tại. Nhìn lại hành trình ấy, điều quý giá nhất mình nhận được không phải là một chức danh, mà là bài học về lòng can đảm: Dám bước ra khỏi vùng an toàn, biến sai lầm thành bài học và tin rằng, mỗi vết xước hôm nay đều là nền móng vững chắc cho một phiên bản tốt hơn của chính mình vào ngày mai.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.