Ngày Tôi Thôi Làm Ngôi Sao Để Học Cách Làm Ngọn Đuốc
Bởi Trần Vân Kiều - Đại học Kinh tế (University of Economics)
Nếu có thể quay ngược thời gian đứng trước đứa trẻ mười tuổi ngày xưa, đứa trẻ đang ôm tấm bằng khen vô địch, cười rạng rỡ, vây quanh bởi tiếng hò reo, tôi nghĩ mình sẽ bật khóc. Tôi sẽ nói với nó rằng: “Danh tiếng mà em đang có, sẽ trở thành chiếc lồng giam vô hình cho chị những năm sau.” Người ta thường sợ thất bại, nhưng việc thành công quá sớm lại đáng sợ hơn tất thảy. Một khoảng thời gian dài tôi chẳng dám vào danh xưng “đứa trẻ xuất chúng”từng được dành cho. Thuở nhỏ, tôi luôn đứng đầu, là niềm tự hào của bố mẹ, là “con nhà người ta. Tôi đi trong tiếng vỗ tay, thành công trong sự dễ dàng, ôm giữ niềm tin ánh hào quang này là vĩnh cửu. Tôi kiêu ngạo đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống thế giới, không có đỉnh núi nào không thể san phẳng.
Tôi sống trong ảo tưởng viễn vông, đến khi đường đua xanh của giải bơi lội năm đó dội gáo nước lạnh. Ngay khi đứng dưới làn nước, tôi sải vòng tay mạnh mẽ với sự tự tin tuyệt đối. Nhưng lần này, thế giới không còn vận hành theo ý tôi nữa. Khoảnh khắc chạm bể và nghe tin bị loại, tôi bước lên bờ với sự bàng hoàng tột độ, sững sờ nhìn cô bạn đi cùng đạt giải Ba, trước giờ tôi chẳng ngó ngàng. Thất bại đầu tiên, “thiên tài” lộ rõ, tôi chỉ chiến thắng khi mọi thứ dễ dàng. Tôi quen thắng bằng năng khiếu, chứ chưa hề học cách tập luyện, giành giật từng giây. Cái tôi quá lớn, thay vì quay lại tập luyện, tôi chọn cách hèn nhát: bỏ cuộc. Tôi giả vờ từ bỏ vì không còn hứng thú, nhưng sâu thẳm bên trong, tôi sợ mình lại thất bại. Nỗi sợ cùng thất bại khác lần lượt gặm nhấm sự tự tin, kéo tôi trượt dài.
Tôi không trở thành kẻ thảm hại, tôi vẫn giỏi, vẫn đạt thành tích cao, nhưng tôi không còn ao ước nhận bằng nữa. Thế giới này rộng hơn, xuất hiện những người giỏi thật sự, ở họ không chỉ có thiên phú, mà còn có nỗ lực lỳ lợm mà tôi chưa từng sở hữu. Mỗi lần nhận lời khen, tôi chỉ thấy sợ, sợ một ngày họ nhận ra tôi chỉ là kẻ tầm thường mang một chút may mắn. Sự kiêu ngạo biến thành nỗi bất an, vừa muốn tỏa sáng, vừa muốn trốn đi. Tôi chọn sống mờ nhạt, diễn vai người giỏi nhưng lười biếng, còn hơn nỗ lực rồi nhận kết quả thua kém.
Dòng máu kiêu ngạo chảy âm ỉ không cho phép tôi vĩnh viễn tầm thường, bước ngoặt cuối năm lớp 10 giáng một đòn mạnh mẽ. Đăng ký IELTS với tâm lý trốn tránh, tôi chỉ muốn làm xong thủ tục. 7.0 không phải một kết quả nổi trội, nhưng đối với một người đã trốn trong kén quá lâu, nó như một chiếc phao cứu sinh. Con số ấy như muốn nói tôi không hề tầm thường. Nếu muốn đứng trên đỉnh cao, tôi phải tự học cách leo núi, nếu không là một thiên tài bẩm sinh, tôi sẽ trở thành thiên tài bằng sự nỗ lực. Vùng an toàn chính thức bị xé toạc, tôi lao vào ôn Đánh giá năng lực, tôi muốn tìm lại chính mình. Những đêm thức trắng, những sấp đề dày cộp làm nhoè tầm mắt, nhưng tôi không từ bỏ nữa.
Con số 998 hiện lên ngày dò điểm rực rỡ vô cùng. Tôi đậu đại học, kèm học bổng đầu vào đanh thép cho sự trở lại. Cảm giác lúc đó không bùng nổ, chỉ là sự tĩnh lặng của người vừa giành lại điều từng đánh mất. Lần này khi được khen ngợi, tôi không còn thấy trống rỗng, tôi thấy bình yên. Phiên bản xuất chúng ngày đó là món quà tạo hoá ban tặng, còn phiên bản ngày nay là tác phẩm của chính tôi. Sự kiêu ngạo được xây dựng nên từ ngày tháng tôi dám đối diện với sự tầm thường đó.
Đỉnh cao không là đích đến duy nhất, mà quan trọng là hành trình trầy trật để leo lên. Ngôi sao của quá khứ luôn tự phát sáng, nhưng ngọn đuốc tôi tự tay thắp lên từ đống tro tàn mới là thứ ánh sáng vĩnh viễn soi bước tôi tiến xa hơn bao giờ hết. Việc nhận ra tôi bình thường không là dấu chấm, mà là điểm bắt đầu của sự phi thường khác, sự phi thường của lòng kiên trì.
#AIESECinVietnam
#DauAnBatDauTuNhungThayDoi