Người nhìn thấy tôi giữa những ngày lạc lõng
Bởi Vũ Ngọc Trà My - Đại học Luật Hà Nội
.avif)
Có người nói rằng thanh xuân đẹp nhất là những năm tháng cấp ba – nơi có bạn bè, những rung động đầu đời và vô vàn ký ức rực rỡ. Mỗi lần nghe điều đó, tôi chỉ mỉm cười. Bởi với tôi, cấp ba không bắt đầu bằng những ngày nắng vàng hay tiếng cười trong sân trường. Nó bắt đầu bằng một chuyến đi dài hơn một nghìn cây số, từ Thành phố Hồ Chí Minh ra Bắc Giang, và cảm giác mình là một người lạc lõng giữa chính tuổi trẻ của mình.
Tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng là sẽ được nhìn thấy. Nhưng hóa ra, có những cố gắng chẳng ai nhận ra.
Lớp học mới, giọng nói khác, cách sống khác. Tôi mất rất nhiều thời gian để hòa nhập nhưng vẫn luôn có cảm giác mình đứng bên ngoài mọi cuộc trò chuyện. Tôi yêu môn Lịch sử và đã cố gắng rất nhiều, nhưng điều đó dường như chẳng có ý nghĩa gì. Người ta thường đề cao một học sinh giỏi các môn tự nhiên thay vì xã hội. Có lúc tôi tự hỏi liệu sở trường của mình có phải chỉ là một sở thích vô ích, bởi nó không giống kỳ vọng của mọi người.
Gia đình ở xa, bạn bè chưa thân, bản thân thì ngày càng thu mình lại. Tôi dần quen với việc im lặng. Tôi không dám phát biểu trong lớp, không dám thể hiện ý kiến, càng không dám tin rằng mình có thể làm được điều gì đặc biệt.
Cho đến năm lớp 11.
Giải Nhất môn Lịch sử cấp cơ sở đến với tôi như một cánh cửa bất ngờ mở ra. Nhờ thành tích ấy, tôi được chọn vào đội tuyển Lịch sử khóa 76 của Trường THPT Ngô Sĩ Liên. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ mình có thêm cơ hội học tập. Tôi không ngờ mình còn gặp được một người sẽ thay đổi cả cách tôi nhìn về chính bản thân mình.
Đó là cô Mai Chi.
Điều tôi nhớ nhất về cô không chỉ là những bài giảng hay phương pháp ôn luyện, mà là cách cô luôn nhìn học sinh bằng sự tin tưởng. Trong khi tôi luôn nghi ngờ bản thân, cô lại là người đầu tiên tin vào tôi, kiên nhẫn cùng tôi học tập và nhìn thấy được những nỗ lực thầm lặng của tôi.
Cô không chỉ dạy tôi kiến thức. Có những hôm sau giờ học, cô ở lại nghe tôi kể về những ngày chuyển trường, về cảm giác không thuộc về nơi nào, về những áp lực mà trước đó tôi chưa từng nói với ai. Cô chưa bao giờ bảo tôi phải mạnh mẽ hơn hay đừng buồn nữa. Cô chỉ lặng lẽ lắng nghe, rồi từng chút một giúp tôi nhận ra rằng việc khác biệt không phải là một điều đáng xấu hổ.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy mình được thấu hiểu.
Cô cho tôi biết rằng học tập không phải để chứng minh bản thân với cả thế giới, mà là để một ngày nào đó, tôi đủ tự tin nhìn vào gương và mỉm cười với chính mình. Thành tích rồi sẽ chỉ còn là những dòng chữ trên tấm giấy khen, nhưng kiến thức, bản lĩnh và sự tử tế sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Những thay đổi ấy không đến trong một ngày. Chúng lớn dần qua từng buổi học, từng lời động viên, từng lần cô kiên nhẫn kéo tôi ra khỏi chiếc vỏ bọc của sự tự ti.
Rồi thành quả cũng đến.
Tôi đạt giải Nhì kỳ thi chọn học sinh giỏi văn hóa cấp tỉnh môn Lịch sử. Sau đó, tôi cũng trúng tuyển Trường Đại học Luật Hà Nội. Quan trọng hơn cả những tấm giấy khen, tôi bắt đầu dám thử sức ở những cuộc thi hùng biện, nghiên cứu khoa học, hoạt động câu lạc bộ. Tôi dám nói lên suy nghĩ của mình, dám đứng trước nhiều người và dám tin rằng tiếng nói của mình có giá trị.
Nhìn lại, tôi nhận ra điều thay đổi lớn nhất không phải là bảng thành tích, mà là chính con người tôi.
Nếu ngày trước tôi luôn tìm cách để được công nhận, thì bây giờ tôi hiểu rằng sự công nhận đầu tiên và quan trọng nhất phải đến từ chính mình.
Có lẽ trong cuộc đời mỗi người đều sẽ gặp một "người dẫn đường". Họ không đi thay chúng ta, không xóa hết những khó khăn, nhưng họ trao cho chúng ta một điều quý giá hơn cả: niềm tin để tự bước tiếp. Với tôi, cô Mai Chi chính là người như thế.
Đã có lúc tôi nghĩ quãng thời gian cấp ba là chương buồn nhất của tuổi trẻ. Nhưng hôm nay, khi nhớ lại, điều còn đọng lại không còn là sự lạc lõng của một cô gái vừa chuyển từ Nam ra Bắc, mà là hình ảnh một người giáo viên đã kiên nhẫn giữ lấy ánh sáng trong một học trò từng nghĩ mình chẳng đủ tốt.
Nếu tôi không chuyến trường vào năm ấy, có lẽ tôi sẽ không gặp cô. Và nếu không gặp cô, có lẽ tôi vẫn sẽ là cô gái luôn cúi đầu vì sợ mình không bằng ai.
Người ta thường nói giáo viên truyền đạt kiến thức. Còn với tôi, có một người giáo viên đã làm được nhiều hơn thế.
Cô đã mang lại cho tôi niềm tin vào chính mình.
Và đôi khi, chỉ một người tin bạn cũng đủ để thay đổi cả cuộc đời.