Người trẻ tìm nơi để "𝐥𝐚̀𝐦 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜", hay tìm nơi khiến mình "𝐦𝐮𝐨̂́𝐧 𝐝𝐚̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧"?
Bởi Văn Hương Mai - Đại học Thương mại
Người trẻ tìm nơi để "𝐥𝐚̀𝐦 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜", hay tìm nơi khiến mình "𝐦𝐮𝐨̂́𝐧 𝐝𝐚̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧"?

Đã bao giờ bạn tự hỏi: Điều gì thực sự giữ chân một nhân sự gắn bó lâu dài với doanh nghiệp?
Đó phải chăng là mức lương, là thương hiệu lâu đời, hay niềm tự hào với những chiến dịch truyền thông đình đám mang về doanh thu kỷ lục?
Hóa ra không phải. Thứ thực sự giữ người ta ở lại chính là văn hóa doanh nghiệp, là khi bạn thấy đủ thoải mái nói ra ý tưởng của mình mà không sợ phán xét; là khi một team leader dẫn dắt bằng sự lắng nghe chân thành chứ không áp đặt; và là cách tổ chức tạo ra không gian để thực sự nuôi dưỡng tinh thần đồng đội.
Hành trình mình gắn bó với AIESEC cũng bắt đầu từ một cảm nhận về "văn hóa".

Mình từng mơ ước trở thành một AIESECer từ những ngày còn học lớp 11. Ngày ấy, suy nghĩ ngô nghê lắm: muốn tham gia chỉ vì thấy… vui, và mong có môi trường để luyện tiếng Anh.

Thế rồi nhiều năm trôi qua, điều giữ mình ở lại lâu đến thế, và luôn khiến mình hạnh phúc vì được dấn thân trọn vẹn lại chẳng còn là những niềm vui bề nổi. Mình ở lại vì văn hóa.
Đó là nơi mà câu nói "𝗦𝗼 𝗽𝗿𝗼𝘂𝗱 𝗼𝗳 𝘆𝗼𝘂" luôn được cất lên chân thành. Là nơi những không gian Phản tư (𝗿𝗲𝗳𝗹𝗲𝗰𝘁𝗶𝗼𝗻 𝘀𝗽𝗮𝗰𝗲) được mở ra để mỗi người lắng lại, nhìn nhận hành trình mình đã đi và chia sẻ những giá trị mình trân trọng. Là nơi mà thỉnh thoảng, chúng mình lại ngồi tỉ mỉ viết cho nhau những lá thư "𝘀𝘂𝗴𝗮𝗿 𝗰𝘂𝗯𝗲" bé xíu, để gửi chút ấm áp và sự trân trọng đến những người cộng sự kề vai sát cánh.

Chính từ nền tảng văn hóa giàu tính kết nối ấy, chúng mình học cách trở thành những nhà lãnh đạo phụng sự (𝘀𝗲𝗿𝘃𝗮𝗻𝘁 𝗹𝗲𝗮𝗱𝗲𝗿).
Mình hiểu rằng, lãnh đạo chưa bao giờ là việc đứng ở trên cao rồi chỉ tay năm ngón, đó đơn giản là chịu lùi lại một bước phía sau, tạo điều kiện tốt nhất để đồng đội tỏa sáng. Khi mình chọn cách dẫn dắt bằng sự thấu cảm và tin tưởng, mình đang tạo ra một không gian an toàn, nơi cộng sự đều dám thử, dám sai, dám sửa và dám bứt phá giới hạn của bản thân.

Đương nhiên, sẽ có những ngày dự án quá tải, deadline chồng chất khiến đội nhóm tưởng chừng kiệt sức. Nhưng chúng mình vẫn luôn nói với nhau, rằng mỗi thử thách ở AIESEC không phải để đặt áp lực, mà là một trải nghiệm để chúng mình học cách "lãnh đạo chính mình" trước khi muốn dẫn dắt một ai khác tốt hơn.
Cảm ơn mình của ngày quá khứ đã dũng cảm bấm nút "Submit", từng sợ vòng phỏng vấn teamwork đến mức nhắn tin cho tất cả anh chị có avatar AIESEC để hỏi kinh nghiệm, rồi cuối cùng vẫn tự an ủi mình "thôi kệ, chiến hết sức thôi, còn gì mà mất đâu". Nhưng cũng nhờ cái sự "liều" dễ thương ngày ấy, mình mới tìm được một nơi có văn hóa mà mình luôn tự hào mỗi khi nhắc về. Một nơi cho mình không gian để lớn lên, và cho mình rất nhiều cơ hội để hiểu bản thân hơn, học cách làm việc với người khác và dám nhận trách nhiệm để góp phần truyền cảm hứng tới nhiều bạn sẽ hơn nữa học hỏi nhiều hơn, mơ ước nhiều hơn và trở nên tốt hơn.

Và chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến mình thấy biết ơn vì ngày ấy đã bấm nút "Submit".

Và nếu hôm nay bạn vẫn đang chần chừ trước một nút bấm, hay mơ hồ về giá trị của chính mình... thì cũng không sao cả.
Có những chiếc đồng hồ cần nhiều thời gian hơn để kim chạy đúng nhịp, và có những giá trị chỉ xuất hiện khi ta chịu va chạm đủ nhiều. Rốt cuộc, bạn đang dùng chiếc đồng hồ của ai để đo đếm sự trưởng thành của chính mình? Và cuối cùng thì…

Người trẻ tìm nơi để "𝐥𝐚̀𝐦 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜", hay tìm nơi khiến mình "𝐦𝐮𝐨̂́𝐧 𝐝𝐚̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧"?
Tìm một vị trí đẹp trên CV, hay là cảm giác được sống, được làm việc và được ngẩng cao đầu tự hào trong một văn hóa nâng đỡ mình?

Còn bạn, nơi bạn đang gắn bó có đang cho bạn không gian để dám sai, dám trưởng thành và dám dấn thân trọn vẹn?
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.