NƠI PHIÊN BẢN MỚI BẮT ĐẦU
Bởi Nguyễn Trọng Tín - Đại học Giao thông vận tải
Chào mọi người, mình là Nguyễn Trọng Tín.
Có bao giờ bạn tự hỏi "vùng an toàn" của mình trông như thế nào chưa? Với mình của một năm trước, nó đơn giản lắm. Đó là góc phòng quen thuộc, nơi mình thả mình vào tiếng sáo flute, ngồi viết vài ba câu chuyện hay cặm cụi thiết kế mấy cái poster trên máy tính. Lúc đó, mình nghĩ cuộc sống sinh viên cứ trôi qua êm đềm, đi học logistics rồi về nhà là đủ rồi. Mình ngại đám đông, ngại những chỗ ồn ào và sợ sự phán xét.
Nhưng nếu cứ ở mãi trong cái kén đó, mình sẽ chẳng bao giờ biết được bản thân có thể đi xa đến đâu. Bước ngoặt đến khi mình quyết định đăng ký tham gia chương trình Đại sứ Sinh viên của Google.
Thật sự, đó là một quyết định liều lĩnh đối với một đứa hướng nội như mình. Từ một người chỉ thích làm việc độc lập phía sau màn hình, mình bị đẩy vào một môi trường hoàn toàn mới. Mình phải kết nối với hàng trăm bạn đại sứ khác, phải đứng lên tổ chức sự kiện và nói trước đám đông.
Áp lực kinh khủng nhất là đêm trước buổi workshop đầu tiên về AI do mình tự lên nội dung và thiết kế. Đêm đó mình thức trắng. Đầu mình quay cuồng với hàng tá câu hỏi: "Liệu mình nói có ai nghe không?", "Nếu mình làm hỏng thì sao?". Cảm giác lo lắng và áp lực từ kỳ vọng của mọi người khiến mình chỉ muốn trốn chạy, muốn quay về làm cậu sinh viên bình lặng ngày xưa cho nhẹ đầu.
Nhưng ngay lúc định bỏ cuộc, mình tự hỏi: Nếu bây giờ rút lui, thì đến bao giờ mình mới thay đổi được?
Và thế là mình làm. Mình đem hết những gì mình có lúc đó để chiến đấu: sự cẩn thận khi học logistics để lên kế hoạch, gu thẩm mỹ làm thiết kế để trau chuốt slide, và cả sự thấu hiểu của một người hay viết lách để dẫn dắt câu chuyện. Khi đứng trên sân khấu, nhìn xuống những ánh mắt đang chờ đợi bên dưới, mình nhận ra nỗi sợ thật ra chỉ là một cảm giác do mình tự vẽ ra. Khi bạn dám bắt tay vào làm, nỗi sợ tự động biến mất.
Buổi workshop đó thành công, và hành trình sau đó đã mang lại cho mình danh hiệu "Rising Star". Nhưng điều lớn lao nhất mình nhận được không phải là danh hiệu, mà là một phiên bản Nguyễn Trọng Tín rất khác. Mình lỳ đòn hơn trước áp lực, tự tin hơn khi đối mặt với những thử thách lớn, và dám tự tay thực hiện những dự án cộng đồng như UTH MindCare hay Bio-Shield AI mà trước đây chỉ nằm trong suy nghĩ. Nó giống như việc bạn đi tập gym vậy, phải trải qua những ngày đau cơ, mệt mỏi thì cơ bắp mới phát triển được. Tinh thần của chúng ta cũng y như thế.
Mỗi trải nghiệm đều có sức mạnh thay đổi một con người. Sự thay đổi đó không cần phải là cái gì đó quá vĩ đại, nó chỉ bắt đầu từ cái gật đầu của bạn trước một cơ hội mới.
Giờ đây, mình vẫn là Tín, vẫn thích sự yên tĩnh và nghệ thuật, nhưng đã có thêm sự bản lĩnh của một người dám bước ra vùng sáng. Đừng để nỗi sợ giữ chân bạn trong vùng an toàn quá lâu. Cứ bước đi, cứ thử sai, vì ở phía bên kia của sự lo lắng chính là lúc bạn thấy mình trưởng thành hơn bao giờ hết.
Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.