Phiên bản trở về
Bởi Bùi Thị Ngọc Diệp - Trường THPT chuyên Lê Thánh Tông - Đà Nẵng
Dấu ấn lớn nhất của chuyến đi không nằm ở nơi mình đến mà ở phiên bản của mình khi trở về. Chuyến trekking vừa rồi của mình là một cột mốc như thế - nơi buộc mình phải bước ra khỏi vùng an toàn để định nghĩa lại bản thân.
Mình vốn là một đứa hay trì hoãn vì muốn mọi thứ thật chỉn chu mới dám bắt đầu. Mình từng lên kế hoạch đi trekking nhưng cứ tự viện ra đủ lí do cho việc "chưa đủ": chưa tìm được bạn đồng hành, chưa chuẩn bị kỹ hay chưa tìm được phương tiện phù hợp. Rồi bất chợt lướt thấy một dòng ghi chú của nhỏ bạn: “Ai đi trekking chung không?”, tim mình bỗng xao động, trong lòng không kìm được sự phấn khích. Thế là một quyết định bộc phát trong tích tắc đã kéo mình bước ra khỏi sự chần chừ và bắt đầu một hành trình mới. Khoảnh khắc dấn thân ấy khiến mình nhận ra: Điều cản trở mình bấy lâu không phải là thiếu sự chuẩn bị, mà là nỗi sợ phải đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới dám bắt đầu.
   
Mình nhớ nhất quãng đường xuống núi, lúc ấy trời cũng nhá nhem tối. Màn sương giăng kín như che lấp ranh giới sắc nhọn của đất đá, gió mằn mặn của biển cả như một cái ôm, nhẹ nhàng thổi đi sự sợ hãi của mình lúc đó. Cùng lúc ấy, những ngón chân mình tê buốt, từng bước đi trở nên nặng nề hơn và hơi thở của mình cũng có chút gấp gáp. Bỗng một câu hỏi như chạm vào cảm xúc: "Em bị đau chân hả?" hay vài lời hỏi han giản dị lại làm mọi mệt mỏi của vài phút trước tan biến. Trước đây, khi đứng trước một nhóm người xa lạ, đầu óc mình chạy loạn vì không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ biết im lặng. Nhưng trong chuyến đi này, mình đã trò chuyện và mỉm cười nhiều hơn với mọi người. Có lẽ khi bản thân thôi thu mình trước thiên nhiên và những trải nghiệm mới, con người không còn là thứ cản trở nữa. Họ cũng là một phần của thế giới ấy - những người bình thường, cũng mang theo những câu chuyện, nỗi niềm và mong muốn được kết nối như mình.

Đặc biệt, chuyến đi này còn giúp mình tháo gỡ nút thắt về ngành học - Quản trị Dịch vụ Du lịch và Lữ hành. "Ngành này giờ bão hòa lắm", "Du lịch đòi hỏi phải hướng ngoại, em nhắm mình có làm được không?",… đó là những câu nói mình nhận được khi chọn ngành. Mình thấy lòng chùn lại, một chút hoài nghi và băn khoăn xuất hiện trong đầu. Tuy nhiên, khi quan sát hai anh leader làm việc, mình lại có suy nghĩ khác. Một anh năng nổ, hài hước và truyền năng lượng cuốn hút qua cách giới thiệu, dẫn dắt, còn một anh trầm hơn một chút nhưng lại là chỗ dựa vững chắc qua việc hỏi han, chăm sóc và hỗ trợ mọi người kịp thời. Nút thắt ấy được gỡ bỏ khi mình nhìn thấy giá trị của người làm du lịch không chỉ nằm ở việc giao tiếp tốt mà còn ở sự kết nối, tận tụy với nghề và lòng nhiệt thành muốn mang lại trải nghiệm tốt cho du khách. Nếu không có chuyến đi ấy, có lẽ mình vẫn chọn học ngành này nhưng là học trong vô định, không hiểu được giá trị mà công việc này mang lại cho cuộc sống của mình.

Chuyến trekking đã khép lại nhưng dư âm vẫn còn đó. Điều đặc biệt của chuyến đi này không nằm ở việc mình chủ động bước ra khỏi vùng an toàn, mà ở chỗ lần đầu tiên mình sống chậm lại để thấy được những thay đổi bên trong mình. Hóa ra thay đổi không phải là chuyện một sớm một chiều, mà là một hành trình tích lũy từng chút một.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.