Rớt AIESEC? Chưa hết, nghe Phước Lộc kể chuyện một nhiệm kì làm 3 JDs nhen!
Bởi Nguyễn Phước Lộc - Đại học Quốc gia Hà Nội (Vietnam National University)

Có một điều mình vẫn luôn thấy rất buồn cười mỗi khi nhìn lại hành trình AIESEC của mình, nếu lần đầu tiên mình apply AIESEC đã đậu có lẽ mình sẽ không có bài viết này.
Hồi mới lên đại học, mình gần như không tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào. Không phải vì không thích, mà vì mình cứ có cảm giác chưa tìm được một nơi khiến mình thật sự muốn gắn bó. Cho đến khi tham gia Heading For The Future Project do AIESEC tổ chức, rồi tìm hiểu thấy AIESEC đang mở đơn tuyển thành viên. Mình nhớ lúc apply mình mong kết quả lắm. Ngày nào cũng mở email lên kiểm tra, rồi tự tưởng tượng nếu đậu thì cuộc sống đại học của mình sẽ khác như thế nào, được làm những điều mình thấy rất đúng với giá trị của bản thân.
Nhưng kết quả lại không như mình mong đợi.
Lúc nhận email không vượt qua vòng Assessment Center, mình đã thất vọng nhiều hơn mình nghĩ. Mình từng tự hỏi liệu mình có thật sự phù hợp với môi trường này không, hay đơn giản là mình chưa đủ giỏi nhỉ? Mình có tự tin thái quá về năng lực của mình không? Nghĩ lại thì cũng hơi buồn cười, vì mình còn chưa bước vào AIESEC mà đã học được bài học đầu tiên từ nó rồi, thất bại không phải để chứng minh mình không đủ tốt, mà để nhắc mình rằng vẫn còn rất nhiều điều có thể cải thiện.
Thế là mình quyết định thử lại ở kỳ tuyển thành viên mùa thu.
Lần này, mình không chỉ gửi một chiếc đơn mới, mà cố gắng trở thành một phiên bản mới. Mình dành thời gian luyện phỏng vấn, xem lại từng câu trả lời, chuẩn bị nghiêm túc hơn cho từng vòng tuyển chọn. Đến khi nhận email báo đậu, mình vui lắm. Nhưng sau này nhìn lại mới thấy, vượt qua vòng tuyển thành viên chưa bao giờ là thử thách lớn nhất. Nó chỉ là điểm bắt đầu của một hành trình dài hơn mình tưởng rất nhiều.
Những tháng đầu tiên trong AIESEC không hề dễ. Mình loay hoay với những task đầu tiên, những deadline đầu tiên, những lần vừa chạy việc ở tổ chức vừa cố gắng không để việc học bị ảnh hưởng. Có những hôm mình nhìn danh sách việc cần làm rồi chỉ biết ngồi thở dài vì chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Cũng có lúc nhận feedback xong mình buồn cả một buổi tối, vì cứ nghĩ mình đã cố gắng rất nhiều rồi. Nhưng rồi chính những khoảng thời gian đó lại dạy mình cách chủ động hơn, cách lắng nghe thay vì tự ái và quan trọng nhất là học cách kiên nhẫn với chính mình.
Có lẽ vì càng làm, mình lại càng thấy tò mò về AIESEC nhiều hơn. Mình bắt đầu tham gia các sự kiện nội bộ của AIESEC như Hội nghị phía Nam, rồi Hội nghị Toàn quốc. Có cơ hội học thêm JD mới thì mình cũng nộp đơn thử. Có dự án mới thì mình cũng muốn trải nghiệm. Có nhiều thời điểm mình là thành viên của cả hai ban khác nhau, vừa làm truyền thông nội bộ, vừa hỗ trợ tuyển thành viên, kết thục tuyển thành viên rồi thì vừa tham gia Ban Marketing của YouthSpeak 2026. Nhìn lại lịch lúc đó mình cũng không hiểu tại sao bản thân lại nghĩ mình làm nổi nữa. Mệt thì có mệt thật, nhưng đổi lại là mình được gặp rất nhiều câu chuyện truyền cảm hứng, được va chạm với nhiều góc nhìn khác nhau và được làm những điều trước đây mình luôn nghĩ “chắc mình chưa đủ khả năng”.
Điều mình không ngờ nhất là càng trải nghiệm nhiều, mình lại càng hiểu bản thân hơn. Có một khoảng thời gian mình luôn nghĩ mình rất thích Marketing. Mình thích viết, thích làm content, thích biến một ý tưởng thành một chiến dịch hoàn chỉnh. Nhưng rồi sau mỗi dự án, điều mình nhớ nhất lại chưa bao giờ là những con số. Điều khiến mình hạnh phúc nhất luôn là con người. Lúc đó mình mới nhận ra, Marketing chỉ là cách mình tạo ra giá trị, còn điều mình thật sự muốn theo đuổi từ đầu đến cuối vẫn luôn là phát triển con người.
Có lẽ cũng vì vậy mà sau khi kết thúc vai trò cộng tác viên Tuyển Thành Viên mùa Xuân, mình lại quyết định ứng tuyển Team Leader phòng ban Tuyển dụng của phòng Nhân sự. Nhiều người cũng thắc mắc sao mình đang rẽ sang một hướng khác, nhưng với mình thì mình đang hiểu rõ hơn điều mình luôn muốn làm.
Nhìn lại cả hành trình, mình nhận ra điều AIESEC mang lại chưa bao giờ chỉ là những kỹ năng, những dự án hay những chức danh. Điều quý giá nhất là nơi đây đã cho mình đủ thử thách để hiểu mình là ai, đủ cơ hội để khám phá điều mình thật sự yêu thích và đủ niềm tin để dám bước tiếp, ngay cả khi bản thân từng rất nhiều lần nghi ngờ chính mình.
Nếu có một điều mình muốn nói với bất kỳ ai đang đứng trước nút “Submit”, thì có lẽ đó là: đừng quá sợ nếu mọi chuyện không diễn ra như kế hoạch. Đôi khi, chính những lần bị từ chối, những lần loay hoay hay những thử thách tưởng như quá sức lại là điểm khởi đầu cho phiên bản trưởng thành nhất của mình. Với mình, AIESEC không thay đổi cuộc đời mình chỉ sau một đêm. AIESEC thay đổi mình bằng rất nhiều trải nghiệm nhỏ, rất nhiều con người mình gặp và rất nhiều bài học mình chỉ có thể hiểu khi thật sự sống cùng nó. Và có lẽ, đó mới là điều đáng giá nhất mình mang theo sau hành trình.