Sự Kiêu Hãnh Của Một Đứa Trẻ Đi Lạc
Bởi Đàm Việt Anh
Gửi đứa trẻ ngày ấy,

Xin chào, là tớ đây. Tớ đã 18 tuổi rồi, tớ đã lớn hơn rất nhiều rồi!
Đêm tháng bảy, tiếng quạt điện chạy rè rè trong căn trọ chưa đầy 6 mét vuông giữa lòng Hà Nội. Trong lúc dọn dẹp bàn học, tay tôi vô tình huých phải chiếc hộp thiếc cũ. Nắp hộp lỏng lẻo bung ra, một cuốn nhật ký rơi xuống sàn. Lật giở từng trang giấy, tôi khựng lại ở một dòng chữ nguệch ngoạc của chính mình năm mười sáu tuổi:

"Hôm nay có người lại hỏi: Học tiếng Trung làm gì? Đi bán nước hả? Mày thích Trung Quốc à? Mình không đáp, về nhà ôm chặt cuốn giáo trình Tiếng Trung, rồi… bật khóc."

Năm ấy, tôi là một cậu học sinh sống ở huyện ngoại thành, cách trung tâm thành phố hơn bốn mươi cây số. Thời điểm đó không có chỗ nào dạy tiếng Trung mở gần nhà, chưa kể cả sự hoài nghi từ phía gia đình và lời trêu chọc từ bạn bè về một định hướng "viển vông". Nếu chấp nhận thực tại, có lẽ tôi đã cất gọn ước mơ đó vào ngăn kéo từ lâu. Nhưng sự ngông cuồng và nhiệt huyết của tuổi trẻ không cho phép tôi làm vậy. Sau khi tìm hiểu một thời gian, tôi biết có một trường cấp ba trực thuộc trường Đại học lân cận có dạy tiếng Trung. Tôi đã liên hệ và đi tới ngôi trường đó, hít một hơi thật sâu, rụt rè nhưng kiên định gõ cửa phòng thầy Hiệu trưởng xin mở lớp học. Thầy đồng ý với điều kiện: Tôi phải tự tìm đủ học sinh. Thế là tôi tự viết bài, in tờ rơi, đi dọc hành lang gõ cửa từng lớp để thuyết phục. Lớp học gần 30 người đầu tiên do tôi khởi xướng đã được thành lập như thế. Lần đầu dám thay đổi và bước ra khỏi vùng an toàn, tôi nhận ra rằng: Nếu cuộc đời không cho tôi chiếc chìa khóa, tôi sẽ tự đi rèn lấy chiếc chìa khóa của riêng mình.

Những tưởng chặng đường sau đó sẽ êm đềm khi năm 18 tuổi, tôi đỗ vào Đại học Ngoại ngữ - ngôi trường danh giá bậc nhất. Đó là một bến đỗ trong mơ, nơi mà bao người ngưỡng mộ. Thế nhưng, đây không phải điều mà tôi muốn. Điều tôi muốn là…đi du học. Đi tìm kiếm chính mình và tìm nơi mà mình thuộc về. Tôi quyết định nghỉ học.

Nhưng thực tế không giống như những thước phim mà ta thường xem. Rời khỏi đường ray được định sẵn, tôi trượt ngã. Thiếu trưởng thành, loay hoay trong định hướng, tôi lỡ hẹn với kỳ học bổng năm đó. Từ một người từng rất tự tin, tôi rơi vào trạng thái kiệt quệ. Thu mình trong bốn bức tường, nhìn bạn bè đồng trang lứa đang tiến nhanh về phía trước, tôi thấy mình thật tầm thường. Đứa trẻ dũng cảm gõ cửa phòng Hiệu trưởng năm nào bỗng co rúm lại, tự dằn vặt với hàng ngàn suy nghĩ: "Quyết định này của mình liệu có đúng hay không?”

Cho đến một lần, tôi vô tình nghe được đoạn podcast của chị Giang Ơi với tựa đề: "Chúng ta sống để theo đuổi điều gì?". Câu hỏi ấy tựa như một luồng gió lạnh thổi toạc lớp sương mù bao trùm trong tôi. Tôi bừng tỉnh. Việc mang bản thân ra so sánh với thước đo thành công của người khác chỉ đang âm thầm hủy hoại chính mình. Đôi khi, sự vấp ngã xuất hiện không phải để dìm ta xuống, mà để kéo ta ra khỏi sự ảo tưởng. Hành trình này là do tôi chọn, không có đúng hay sai tuyệt đối, tôi chỉ sống một lần và tôi chọn cách tự chịu trách nhiệm với con đường mà mình đã chọn. Giống như cái tên mà tôi tự đặt trong những ngày đầu học tiếng Trung - “Thiên Hy” (天希). Thiên (天) là bầu trời, còn Hy (希) là hy vọng. Gọi mình bằng cái tên ấy, với tôi, giống như một bản tuyên ngôn của sự tự chủ: Tôi sẽ tự tay cầm bút viết lên cuộc đời mình.

Tôi đã cho mình 6 năm để theo đuổi con đường này. Giữa rất nhiều người, tôi vẫn chỉ là một ai đó, nhưng ít nhất tôi cũng đã cố gắng để trở thành một ai đó, còn hơn không là ai cả. Hành trình của tôi chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai phía trước, nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Bởi ở tận cùng của những gian nan trắc trở ấy, tôi rốt cuộc đã tìm thấy chính mình.

#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.