Bởi Nguyễn Thanh Yến Nhi - Học viện Báo chí Tuyên truyền
Có lẽ, mức độ của những "kí ức tổn thương" trong quá khứ của mỗi người chưa bao giờ được quyết định bởi chính câu chuyện đã xảy ra, mà bởi hoàn cảnh và tâm thế của họ ở thời điểm đó.
Mười sáu tuổi, một sự hiểu lầm cũng đủ để gom gió thành bão trong lòng tôi. Người ta chỉ cần quay lưng một lần, tôi đã nghĩ cả thế giới đang quay lưng với mình. Tôi đi khắp nơi để giải thích, để chứng minh, để nhặt từng mảnh danh dự vừa rơi khỏi ánh nhìn của người khác. Khi ấy, tôi vẫn tin rằng chỉ cần hoàn thành việc biện bạch cho bản thân, thì lòng tôi mới ngừng mối bận tâm về suy nghĩ của người khác đối với mình.
Hai mươi sáu tuổi, tôi mới biết lòng người không phải cuốn sách để ai cũng phải hiểu, dù họ có đọc cùng một nội dung trên cùng một trang sách đó. Có người sẽ hiểu, có người sẽ không và có người thậm chí chẳng buồn mở sách. Những điều ấy chưa từng cần một lời biện minh...Thứ làm con người ta kiệt quệ không phải là lời phán xét Mà là thói quen đứng trước chiếc gương mang tên "ánh mắt người đời", rồi dành cả thanh xuân để sửa khuôn mặt của mình theo những gì người khác muốn thấy.Tôi đã từng sống như thế. Cho đến một ngày khi tôi đủ trưởng thành để nhận ra, thế giới chưa từng yêu cầu tôi phải làm hài lòng tất cả. Là tôi đã tự làm khó mình rồi.Một con đường đầy có phủ đầy lá úa sau cơn giông, thì những mầm non mới vẫn sẽ đâm chồi. Chẳng ai bắt ta phải mang cả tấn lá úa trên vai, cũng chẳng ai bắt chúng ta phải dừng lại để đếm từng chiếc lá đã rụng. Điều duy nhất chúng ta nên làm là bước tiếp và tận hưởng mọi hỉ nộ ái ố trên con đường mà chúng ta đã chọn.Người ta hỏi "Vậy sao để học cách chấp nhận những điều tiêu cực đến với mình?" Tôi bất lực đáp "Ừ thì.. học cách sống chung với nó thôi"Với tôi, những sự tiêu cực cũng giống như mưa, làm ướt những ai đứng dưới trời quá lâu, chứ không thể nhấn chìm một người biết chủ động tự tìm lấy mái hiên cho mình. Thế nên tôi thôi trách cơn mưa. Tôi học cách mang theo một chiếc ô, xem dự báo thời tiết, hoặc đơn giản là học cách phản xạ đủ nhanh để "tránh mưa".Đó là cách tôi trưởng thành và cũng là cách tôi luôn giữ cho tâm hồn mình còn khô ráo. Và rồi sẽ có một ngày, bạn đi ngang qua nơi từng khiến mình đau đơn nhất, khổ sở nhất mà không còn thấy tim nhói lên nữa. Khi ấy bạn sẽ hiểu, thời gian chưa từng xóa đi ký ức. Nó chỉ âm thầm dạy chúng ta cách sống bình yên cùng ký ức ấy.
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.