Thác Mây
Bởi Bùi Thị Dinh
Mây về Thác

Lời tựa: Lời của núi rừng hôm ấy không vang lên bằng tiếng nói, mà bằng những thanh âm thánh thót của nước, của gió và của lá. Tôi ngồi lặng giữa khoảng trời không của suối nguồn- rừng xanh, nghe thiên nhiên kể chuyện bằng một thứ ngôn ngữ dịu dàng đến lạ.

Thế là một hành trình đầy ưu tư nơi ngưỡng cửa đại học năm 2026 cũng đã khép lại.

Một năm xa bản làng, tôi mang theo biết bao bộn bề của tuổi mười tám. Để rồi khi mọi cuộc đua tạm khép lại, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là trở về bên ngoại, bên những ngọn núi vẫn ngày ngày ôm mây vào lòng.

Ngày hè oi ả, tôi trở về với Thác Mây - món quà mà đất trời ưu ái dành cho quê hương Thanh Hóa. Nhà ngoại tôi ở một bản làng nhỏ dưới chân núi. Thuở trước, nơi ấy nghèo lắm, lặng lẽ nép mình sau những triền đồi. Chỉ chừng dăm bảy năm trở lại đây, người ta mới biết nhiều hơn về dòng suối trong veo được ví như một miền chữa lành của xứ Thanh.

Con đường dẫn vào bản quanh co như một dải lụa vắt qua sườn núi. Hai bên là những nếp nhà nhỏ nằm im trong màn sương mỏng. Khói bếp chiều còn vương trên mái lá. Xa xa, những dãy núi xanh thẫm nối tiếp nhau đến tận chân trời, như những người khổng lồ đang ngồi tựa lưng vào mây trắng. Dưới chân núi, những con suối nhỏ len lỏi qua các khe đá, róc rách hát những khúc ca tuổi đời không ai nhớ nổi.

Nước ở đây xanh đến ngỡ ngàng. Một màu xanh trong trẻo, tinh khiết như vừa được gạn lọc từ tầng sâu của đất mẹ. Dòng nước ôm lấy những phiến đá phủ rêu vàng óng, khiến cả mặt suối ánh lên sắc xanh ngọc bích dịu dàng. Tôi ngẩn ngơ nhìn mãi rồi buột miệng bảo rằng nước suối như “chất thải “. Em tôi bật cười:

- Đó là màu xanh của thiên nhiên mà chị!

Tiếng cười giòn của Hoàng hòa vào tiếng suối, tan ra giữa núi rừng.

Đi thêm một quãng đường dài 10 cây, Thác Mây hiện ra như một giấc mơ được đánh thức. Những tầng thác xếp chồng lên nhau, tầng lớn ôm lấy tầng nhỏ, trải dài theo sườn núi. Từ thượng nguồn, nước đổ xuống thành từng dải trắng xóa, mềm mại như những dải lụa trời. Trong làn hơi nước bảng lảng, tôi có cảm giác như những nàng tiên trong chuyện cổ tích vừa ghé xuống trần gian, để lại phía sau những vệt mây còn vương trên đá.

Người người hòa mình vào dòng nước mát lạnh. Tiếng cười nói vang lên giữa đại ngàn. Dòng thác có lúc cuộn chảy mạnh mẽ, có lúc lại dịu dàng len qua từng khe đá. Nó mang trong mình vẻ đẹp của một người mẹ: đủ mạnh để vượt qua mọi ghềnh thác, nhưng cũng đủ hiền để ôm ấp, vỗ về những tâm hồn đang mỏi mệt.

Tôi ngồi trên một phiến đá phủ rêu xanh, lặng nghe tiếng nước ngân dài. Giữa cái nắng gay gắt của mùa hè, giữa những bộn bề của cuộc sống, Thác Mây như một khoảng bình yên mà thiên nhiên cất giữ riêng cho con người. Ở nơi ấy, tôi thấy mình bé lại trước núi rừng rộng lớn, thấy lòng mình được gột rửa như chính những viên đá đã nằm hàng trăm năm dưới dòng nước trong veo này.

Và rồi tôi hiểu, có những miền đất không chỉ đẹp bởi cảnh sắc. Chúng đẹp bởi cảm giác bình yên mà chúng để lại trong lòng người sau khi rời đi. Thác Mây chính là một nơi như thế! Một lần đến để ngắm nhìn, nhưng là cả đời để nhớ!

#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.