Tia nắng trong cơn giông
Bởi Phùng Hà Phương
“Gửi tới bản thân của hôm nay, tia nắng trong cơn giông…

Cậu ơi, cậu đã rất mạnh mẽ rồi, đã rất tuyệt vời rồi, cậu đã làm những gì hay thấy những gì trong hôm nay rồi vậy. Cậu có phải đã thấy một tia nắng nhỏ trong bầu trời đầy rẫy mây đen kia không? Cậu thấy nó rồi đúng không, chính cậu đã thấy nó rồi đúng không, cậu cảm nhận được điều gì qua tia nắng đó rồi? Có phải rất rực rỡ, rất tỏa sáng, rất nổi bật phải không. Cậu thấy rồi chứ, cho dù bầu trời chỉ toàn mây đen, dù cho không thể thấy được bóng dáng của mặt trời nhưng cậu vẫn biết có sự hiện diện của nó ở đó mà phải không. Là tia nắng đó, chính tia nắng đó đã nói cho cậu biết “Đây, tôi vẫn ở đây, vẫn tỏa sáng này, bạn thấy tôi rồi phải không?” – “Ừ, tôi thấy bạn rồi, rất đẹp, rất rực rỡ và rất đặc biệt”. Cậu của lúc đó đã bất ngờ, sao trong màn đêm đen kịt của cơn giông kia lại có một khoảng trời vàng ấm trông bình yên đến vậy. Dù có bị vùi lấp, dù có không tỏa sáng được như bình thường thì cũng không sao đâu, cứ sáng hết mình mặc cho có bị vùi lấp đi, rồi sẽ có người thấy được thôi, như cái cách mà tia nắng đã làm trong cơn giông vậy. Hành trình bây giờ của cậu dù dài, dù gian nan nhưng cũng đừng quá lo lắng nhé, hãy cứ hết mình, cứ yên tâm mà bước tiếp rồi cũng có ngày cậu làm được thôi. Hãy tin tớ lần này nhé, hãy cho tớ thấy một cậu mạnh mẽ, dũng cảm và tự tin đi nào!

“Dù biết kết quả không tốt, họ vẫn nhất nhất chọn con đường không nên đi nếu trái tim mách bảo họ điều đó là đúng đắn” là câu nói mà cậu đã nghe được trong movie hôm nay cậu xem mà, đừng quên nó nhanh vậy chứ. Đừng sợ hãi mà, thử một lần đi, một lần thôi cũng được.
Hmmm…cậu vẫn sợ à…hay là thử một bước thôi, chút xíu thôi, tiến về phía trước nè tớ đợi cậu ở đây, sẽ không sao đâu. Cậu cứ yên tâm mà lựa chọn nhé!”

Một ngày mưa giông kéo đến nơi thành phố phồn hoa, giờ cao điểm đã chạm, từng hạt mưa hòa theo dòng xe cộ xô bồ trên con phố đó, ai cũng muốn về nhà thật nhanh vì sợ ướt mưa, không ai còn bận tâm xem bầu trời hôm nay như nào, đàn chim trên kia ra sao. Nhưng nếu ngước lên nhìn thì chẳng phải là một màn mây đen che kín trời sao, có gì đâu mà nhìn chứ. Bạn nhìn kĩ chưa, thử một lần nhìn lên xem, bạn có đang tìm kiếm điều gì trên đó không, tìm kiếm bóng hình nhỏ bé trên bầu trời đó. Không, làm gì có gì đâu. Vâng, ai lại nghĩ trong sự u uất đó lại ánh lên thứ ánh sáng dịu dàng kia, nhưng nó kìa, chính là thứ bạn đang tìm kiếm đó, vẫn luôn ở đó, luôn tồn tại đợi bạn, một tia nắng trong cơn giông, tôi đã thấy nó rồi, tuy nhỏ bé nhưng lại nổi bật vô cùng. Tôi của hôm đó đã thấy một điều mà trước giờ bản thân chưa bao giờ thấy, có thể nó vẫn luôn hiện hữu như vậy nhưng lại chẳng được ai để tâm đến. Khi đó, tôi chợt nhận ra, đâu cần phải tỏa sáng một cách bình thường, đâu cần phải ai ai cũng nhìn thấy, mình cứ là mình thôi, cứ hết mình với điều mình muốn, cứ vui vẻ với điều mình làm, đâu cần người khác phải thấy, phải để tâm đến. Không rực rỡ theo cách phô trương nhưng rực rỡ theo cách rất riêng biệt, dù trời có tối, dù trời có mưa vẫn sẽ tỏa sáng, len lỏi qua từng kẽ mây đen kia để chúng ta biết chúng vẫn ở đó. Người thật sự để ý sẽ thấy sự hiện diện đó, còn nếu không thì ta cứ kệ mặc người đời lướt qua mà tỏa sáng cho riêng mình thôi.

Tôi của hiện tại có thể không hoàn hảo, có thể có những thất bại trên hành trình của mình, không được như mong muốn trên con đường mình đi nhưng có sao đâu, lối đi bên cạnh cũng là đường mà, vậy tại sao ta không thử đi xem nó dẫn đến đâu, phải không?
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.