Tớ làm được rồi.
Bởi Nguyễn Anh Toàn - THPT Vĩnh Yên

Tớ từng bị mọi người cười nhạo do bản thân khác biệt, suốt những năm tháng tuổi mười lăm, tớ chỉ biết một mình chịu đựng , những lời cười nhạo ấy lên đến quy mô gần như toàn trường. Rất ít bạn chấp nhận tớ, sự miệt thị và cười nhạo làm tớ sợ hãi, thu mình và đánh mất hoàn toàn sự tự tin. Vì vậy, trong suốt những năm tháng ấy, tớ trong mắt mọi người chỉ đơn giản là một cậu học sinh có học lực khá tốt, chỉ biết ngồi trong phòng học, chẳng có gì đặc biệt.
Năm lớp 10 chính là cột mốc khiến cuộc đời tớ sang một trang mới, tớ gặp Walpole, trên một trang sách, câu nói ấy tớ vẫn nhớ như in: "Nếu tuổi trẻ không phát ra ánh sáng rực rỡ, mọi thứ đã mất đi sức hút" - tớ nhận ra, tớ đã vô tình để những lời nói đó đánh cắp mất đam mê, tớ bỏ lỡ mất thứ "ánh sáng rực rỡ" của bản thân, tớ có đam mê, nhưng lại luôn sợ tớ chẳng đủ giỏi để làm điều đó, sợ không có đủ tư cách để chạm vào cánh cửa đó, sợ rằng vì tớ khác biệt sẽ chẳng ai đón nhận. Nhưng nếu cứ luôn sợ như vậy, rốt cuộc, cánh cửa nào sẽ mở ra cho tớ? Tuổi trẻ, là để mơ lớn, sống thật và không ngừng vươn lên, chẳng có ai đúng ngay từ lần đầu tiên, nếu cứ rụt rè chờ đợi sự hoàn hảo tuyệt đối, cơ hội sẽ biến mất..
Tuần học quân sự năm 16 tuổi, tớ quyết định đánh cược, dũng cảm bước lên sân khấu để cất cao tiếng hát. Trái ngược với kịch bản tồi tệ tớ tự vẽ ra trong đầu, khán đài không hề im lặng mà bùng nổ trong tiếng vỗ tay, reo hò, tớ chợt thấy lòng mình ấm hơn phần nào, sau những lời cười nhạo trước kia, hoá ra tớ vẫn được những người khác đón nhận, hoá ra tớ mạnh mẽ hơn tớ tưởng rất nhiều. Tớ đã làm được, tớ đã bước ra khỏi vùng an toàn và đập tan chiếc lồng sắt tâm lý giam giữ chính mình.
Từ ngày hôm ấy, quỹ đạo sống của tớ đã hoàn toàn thay đổi, tớ đã không còn bận tâm những lời tiêu cực. Tớ dám làm những điều tớ muốn, dám sai, dám sửa, dám thể hiện bản thân mình, xuất hiện tự tin ở các sự kiện, hoạt động lớn nhỏ, tập trung trau dồi kiến thức, kỹ năng và phát triển bản thân toàn diện hơn. Tớ ý thức được sự khác biệt của tớ không phải là dị hợm mà là do những người buông lời tiêu cực đó họ không đủ kiến thức để chấp nhận nó, tớ không thù hằn, nhưng tớ sớm đã chẳng còn để ý nữa, bởi lẽ, tớ hiểu chỉ có tập trung vào bản thân, chỉ khi tớ thực sự giỏi, tớ thực sự phát triển, đó mới là sự chứng minh lớn nhất với họ rằng họ vốn chẳng thể cản bước tôi vươn lên bằng sự tiêu cực mà họ tạo ra.
Sau tất cả, tớ nhận ra hành trình tự đi lên từ những lời tiêu cực thực chất lại là một lần quay về bên trong để tự ôm lấy chính mình. Chẳng còn chạy theo những tiếng vỗ tay nhất thời, cũng chẳng cần cố gắng chứng minh với ai nữa, tớ chọn lùi lại một chút để tự chịu trách nhiệm với tương lai của bản thân. Nhặt lại từng mảnh tổn thương cũ, chấp nhận thử và sai vô số lần, những lúc mệt mỏi đến mức bật khóc nhưng chưa từng lựa chọn bỏ cuộc.
Trưởng thành luôn đi kèm với thử thách và những xiềng xích vô hình khiến ta chùn bước. Nhưng dù tuyệt vọng đến đâu, hãy luôn tìm một tia hy vọng làm điểm tựa để đứng dậy.; nếu tớ mãi bận tâm những lời tiêu cực, tớ sẽ không bao giờ có ngày hôm nay, sẽ mãi ở trong vùng an toàn, mãi ở trong chiếc lồng giam đó. Hãy nhớ về hình ảnh loài sâu: Trước khi trở thành một chú bướm rực rỡ bay lượn giữa trời, nó phải trải qua sự đau đớn, giam cầm và cô độc trong chiếc kén chật hẹp. Khoảnh khắc phá kén bước ra, nó đã mang một cuộc đời hoàn toàn mới. Vậy nên, dù có đau đớn hay sợ hãi, hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn đang trói buộc bạn để một ngày được thực sự "phá kén" bay cao.
#AIESECinVietnam #DauAnBatDauTuNhungThayDoi