Tớ từng nghĩ mình luôn hoàn hảo…
Bởi Lưu Hà Khánh Ngọc - THPT Chuyên Đại học Sư phạm
%20(1).avif)
“15 tuổi,
gần 80 cây số xa nhà,
1000 ngày dưới nắng chuyên,
và một niềm tin rất ngây thơ:
cuộc đời là một thuật toán hoàn hảo và mình sẽ luôn đi đúng lộ trình.
Ba năm sau, điều Chuyên Sư phạm dạy tớ không phải là cách luôn đứng đầu, mà là cách bình yên với những lần mình không thể.”
Năm 15 tuổi, tớ rời Thái Bình mang theo một hành trang chật ních những kỳ vọng và tư duy ngây thơ của một đứa trẻ chuyên tự nhiên: tớ tin mọi bài toán trên đời đều có một đáp án đúng, và cuộc đời ở Chuyên Sư phạm sẽ là một thuật toán hoàn hảo dẫn thẳng đến thành công. Khi ấy, thành tích là thước đo duy nhất để tớ định nghĩa giá trị của bản thân.
Thế nhưng, Chuyên Sư phạm đã đón tớ bằng những buổi học chuyên đề đầy áp lực và vị trí cuối trong các bài kiểm tra định kỳ.
Lần đầu tiên, tớ nhận ra mình không còn là người giỏi nhất.
Tớ bắt đầu hoảng loạn.
Tớ lao vào mọi hoạt động, cố gắng gom góp từng chứng nhận như thể chỉ cần làm đầy bảng thành tích thì khoảng trống trong lòng tự khắc sẽ được lấp đầy. Tớ gồng mình để trở thành phiên bản hoàn hảo mà năm 15 tuổi từng tưởng tượng. Nhưng càng cố gắng, tớ càng thấy mình xa khỏi chính bản thân mình.
Năm tớ lên lớp 12, mọi thứ như một hệ thống quá tải. Những điểm số không như kỳ vọng, những cột mốc lần lượt lỡ hẹn, và cả tiếng tích tắc của đồng hồ những ngày cuối cấp khiến tớ chỉ muốn quay ngược thời gian để sửa lại tất cả. Nhưng có những con đường chỉ khi đi gần hết mới biết mình đã rẽ sai.
Chính vào lúc ấy, cuộc gọi với mẹ đã thay đổi mọi thứ.
Hôm đó, tớ gọi điện để báo với mẹ về suất học bổng của một chương trình mà tớ rất thích. Nhưng ở đầu dây bên kia, giọng mẹ cứ nhỏ dần rồi nghẹn lại. Mẹ chỉ trách bố mẹ không đủ điều kiện để lo nốt phần học phí còn lại và chi phí sinh hoạt nếu tớ theo học.
Khoảnh khắc ấy, tớ chợt khựng lại. Lúc đó, những danh hiệu mà tớ từng bám víu bỗng trở nên nhỏ bé đến lạ. Tớ nhận ra mình không cần phải gồng mình chứng minh giá trị với thế giới bằng những điều hào nhoáng nữa. Tớ cần thực tế hơn, trưởng thành hơn để đứng vững, và để học vì tương lai của chính mình, vì những giọt mồ hôi đã in trên đôi vai gầy của bố mẹ.
Từ bỏ suất học bổng lấp lánh, tớ bắt đầu học cách "bẻ lái" ở chính con đường mình đã rẽ sai. Tớ dừng việc gom góp những chứng nhận vô nghĩa, cất đi những kỳ vọng vượt quá tầm tay của gia đình để quay về tập trung vào những mục tiêu thực tế trước mắt. Hóa ra, khi biết dũng cảm quay đầu và chấp nhận một lộ trình vừa vặn hơn, áp lực trong tớ lại tự khắc hóa nhẹ nhàng.
Ngày bước ra khỏi phòng thi THPT Quốc gia, nắng Hà Nội vẫn gay gắt như ngày đầu tớ đặt chân đến nơi này. Giữa dòng người đông đúc, tớ nhìn thấy mẹ đứng chờ ở cổng trường, vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy, giống hệt ngày tớ bước ra khỏi kỳ thi vào lớp 10 ba năm trước.
Lúc ấy, tớ không còn thấy mình là một người thất bại nữa.
Tớ chỉ thấy biết ơn.
Tớ nhớ đến một câu rap mà mình rất yêu thích: "Nếu kẻ nào cũng muốn về nhất thì trong thế gian này ai về nhì?" (Hoàn hảo - Bray). Ba năm ở Chuyên Sư phạm không cho tớ một bảng thành tích hoàn hảo, nhưng lại dạy tớ điều quý giá hơn nhiều: biết đủ, biết yêu thương và biết dịu dàng với những vết nứt của chính mình.
Ngày ra trường, tớ nhận ra mình đã khác.
Không còn là cô bé dễ tủi thân vì một lần đứng cuối lớp, cũng không còn chạy theo mọi lời công nhận để chứng minh giá trị bản thân. Tớ bình tĩnh hơn, lặng lẽ hơn, và học cách tự mang những áp lực của mình đi qua.
Người ta bảo: "Ra thế giới để thấy mình”.
Còn tớ lại thấy mình trong chính những vết nứt.
Bởi khi chiếc "thuật toán hoàn hảo" mà tớ viết ra năm 15 tuổi không còn đúng nữa, tớ mới hiểu rằng cuộc đời chưa bao giờ cần một đáp án hoàn hảo. Điều quan trọng hơn là sau mỗi lần sai, mình vẫn đủ dũng cảm để viết tiếp.
Khánh Ngọc của tuổi 18 có thể không còn rực rỡ như cô bé năm 15 từng mơ, nhưng lại bình yên hơn, mạnh mẽ hơn, và biết mình đang sống vì điều gì.