Từ chiếc áo xanh đến sự trưởng thành.
Bởi Lê Thị Quỳnh Anh - THPT Chuyên Hưng Yên

Trong một buổi chiều chỉ sau mấy ngày diễn ra kỳ thi THPTQG 2026, mình lặng lẽ nhìn ngắm lại những cái tên được ký bởi nhiều chiếc bút màu sặc sỡ trên chiếc áo đồng phục cấp 3. Thế là đã trôi qua hai tháng từ sau ngày bế giảng, lễ bế giảng và trưởng thành của năm cuối cấp luôn đem lại cho mình cảm xúc khó viết thành lời. Những năm tháng thanh xuân khi còn đứng dưới mái trường THPT Chuyên Hưng Yên của mình không gói gọn trong những trang sách hay góc giảng đường vuông vức. Ngày tháng tươi đẹp ấy được dệt nên từ sắc xanh tự hào của chiếc áo Đoàn. Trở thành Bí thư Chi đoàn của tập thể Lớp Chuyên Văn K29 khiến mình học được nhiều bài học quý giá, trải nghiệm dù vui hay buồn cũng đều khắc sâu trong tâm trí của mình. Đối với riêng mình, đây là hành trình giúp bản thân trở thành một phiên bản khác với trước đây, trưởng thành, mạnh dạn và dám là chính mình.
Mình còn nhớ ngày đầu tiên mình nhậm chức, điều gì cũng là “lần đầu”. Từ việc tổ chức một buổi Đại hội Chi đoàn chỉn chu, nghiêm túc hay tuyên truyền, kêu gọi và vận động các bạn tham gia hoạt động của trường…cũng khiến mình rối tung. Khi chưa quen trường mới, bạn mới, mình cảm thấy thật lạ lẫm và có cảm giác như bản thân thật vô dụng vì làm việc gì cũng không thành. Đó là khoảng thời gian mới chập chững bước vào hoạt động Đoàn, hoạt động thanh niên dưới mái trường thân thương. Trải qua thời gian ban đầu đầy khó khăn ấy, mình thấy thật may mắn vì các bạn vẫn luôn ở đó, vẫn đồng hành và động viên mình những lần mình làm việc chưa tốt. Mình thật sự biết ơn vì điều đó!
Trải qua năm đầu tiên của THPT mình cũng dần quen với trọng trách này, công việc diễn ra suôn sẻ, từng nhiệm vụ cũng được các bạn hợp tác hoàn thiện. Thế nhưng khoác trên mình chiếc áo Đoàn đầy tự hào đó cũng đồng nghĩa với việc phải đối diện với nhiều thử thách. Thử thách lớn nhất đối với mình là vận động các bạn tham gia hoạt động và dung hòa ý kiến của một tập thể. Có những lần Bí thư đã bật khóc ngay trên lớp vì không thể có được cách giải quyết vấn đề thỏa đáng. Giây phút đó mình tự trách bản thân nhiều lắm, vì chưa đủ tốt, chưa đủ nhiệt tình và chưa đủ tâm huyết để có thể thuyết phục được các bạn lớp mình… Nhưng sau tất cả, chúng mình vẫn là một gia đình, một gia đình có nhiều thành viên với nhiều tính cách khác nhau, dù có đôi lần mâu thuẫn nhưng vẫn quan tâm, sẻ chia và cảm thông cho nhau. Bước ra khỏi những bộn bề của những ngày tháng lội ngược gió ấy, mình mới thấu suốt một điều rằng một tập thể mạnh mẽ không phải là một tập thể không bao giờ có sóng gió, mà là nơi sau mỗi cơn bão, người ta lại chọn ngồi lại bên nhau. Nhiệm vụ lớn nhất của chiếc áo xanh ngày ấy không phải là tạo ra những thành tích bóng bẩy, mà là giữ lửa cho ngôi nhà chung mang tên “lớp mình”. Chính những mâu thuẫn, những lần tự trách và cả sự bao dung của các thành viên đã tạo nên một thanh xuân đáng nhớ, nơi chúng mình học cách lớn lên cùng nhau.
Tiểu thuyết gia người Đài Loan Cửu Bả Đảo (九把刀) đã từng chiêm nghiệm rằng "Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa." Tuổi thanh xuân trôi qua đem theo nhiều ký ức đậm sâu bay theo cùng gió, mới ngày nào còn là những cô cậu học trò lớp 10 bỡ ngỡ mà giờ đây chuẩn bị phải nói lời tạm biệt. Trong năm cuối cấp này, dù bận rộn với việc học hành, tập thể lớp mình vẫn sẵn sàng đem đến cho Cuộc thi “Giai điệu tri ân” tiết mục để lại ấn tượng với khán giả. Lần tham gia sự kiện này có lẽ là đáng nhớ nhất với mình, mình cảm nhận được sự nhiệt huyết của tuổi trẻ trong tiết mục của 12 , sự nghiêm túc trong các buổi tập luyện và khoảnh khắc trao giải chứa đựng cảm xúc khó quên. Đi qua trọn vẹn những nốt thăng trầm của bản hòa ca tuổi trẻ ấy, hành trang cuối cùng mình nhận về là bài học về sự trách nhiệm, về sự thấu cảm và bao dung trong một tập thể.
Sắp tới khi nhận giấy báo trúng tuyển ở trên tay, mỗi đứa sẽ có một con đường và mục tiêu khác nhau, mình chỉ mong rằng kỷ niệm về lớp Văn năm ấy vẫn luôn khắc sâu trong tâm khảm mỗi thành viên lớp. Để khi mệt mỏi với bộn bề của cuộc sống ngoài kia, các bạn hãy nhớ về một thời đã xa, về năm tháng tuổi trẻ đầy mộng mơ nhưng cũng căng tràn nhựa sống và sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Hy vọng đó là liều thuốc tinh thần đem lại giá trị vô hạn mỗi khi chúng ta vấp ngã.
Gác lại danh nghĩa của một bài dự thi, những câu chữ này chính là dòng tâm thư mà Bí thư 12 Văn muốn gửi tới tất cả các bạn của lớp mình. Cảm ơn các bạn vì đã cho mình cơ hội trở thành bí thư, đã đồng cảm và cùng mình vượt qua những tháng ngày vất vả. Song cũng là những người giúp mình trở thành phiên bản khác của Quỳnh Anh trước đây. Trải qua tất cả, mình trân trọng những gì mà bản thân có, tự tin, kiên nhẫn và bình tĩnh vượt qua thử thách.
Cảm ơn AIESEC In Vietnam vì một cuộc thi mang đầy giá trị nhân văn, đã cho mình cơ hội được bày tỏ, được nói nên tiếng lòng của bản thân.